Trang chủ » Review Hắc Oa

Review Hắc Oa

15:30 03/06/2024 Nguyễn Mai Tiên Thảo

Tóm tắt truyện Hắc Oa

Tác giả: Thường Thư Hân

Thể loại: Huyền Huyễn, Hiện Đại

Tình trạng: Đang ra

Độ dài: 50 chương

Review Hắc Oa

----------------------

Đây là một bộ truyện mà tác giả Thường Thư Hân vừa ý nhất trong mấy năm qua, Hắc Oa giống như một cái nồi lẩu mà chúng ta đều ăn thức ăn trong đó.

Giới thiệu:

Giản Phàm là một người bình thường, từ nhỏ tới lớn chỉ say mê tìm hiểu ngọt bùi chua cay trong các món ăn, nhưng không rõ là định mệnh an bài, hay là trò đùa số phận, trải qua nhiều sự kiện đã trở thành một cảnh sát hình sự, dần dần phát hiện ra ngọt bùi chua cay trong hiện thực sinh hoạt còn phong phú hơn mùi vị trong cái nồi, càng đáng nghiền ngẫm hơn, càng thêm mê người hơn ...

Nếu nói hiện thực bách thái là đỉnh cao của đô thị thì Hắc Oa là tinh hoa trong hiện thực bách thái, đây là thể loại kén người đọc, mọi người có thể ít nghe tên, nhưng nếu dạo qua vài diễn đàn lớn bàn về văn học mạng Trung Quốc, thì những chủ đề tương tự “mười năm nhân sinh vội vã, tác phẩm nào đọng lại trong lòng”, hay “đọc sách lâu năm, đâu mới là tinh phầm”, thì cái tên Hắc Oa chắc chắn sẽ xuất hiện.

----------------------

Reng ... Reng ... Reng ...

Hồi chuông gấp gáp vang vọng trong sân trường Nhất Trung, cả trường đều nghe thấy.

Tiếng chuông phá vỡ không khí tĩnh mịch của trường thi! Giám khảo vừa mới hô nộp bài, tức thì tiếng kéo ghế sầm sập, tiếng bài thi xoàn xoạt, tiếng rì rầm bàn tán làm phòng thi yên ắng hơn hai tiếng hỗn loạn, các chàng trai cô gái thanh lịch bất chấp hình tượng, sắn tay áo dùng tốc độ nước rút đứng tại chỗ chép đáp án! Tóm được ai hỏi người đó, nhìn thấy gì chép cái đó.

Ba giám khảo nhìn cái đám thí sinh không giống học sinh, đều ngầm lắc đầu, tâm tình rất phức tạp! Đây là là cuộc thi tuyển nhân viên cơ quan hương trấn toàn huyện, tới thi đều là sinh viên tốt nghiệp đại học, tính tròn có mười ba vị trí, ấy vậy mà báo danh hơn trăm người, gần tỉ lệ 1 chọi 10.

Biết làm sao, cái thời đại lên đại học lấy giấy phân phối về quê cầm bát vàng đã qua rồi, biên chế khó vào, công việc chẳng dễ kiếm, cạnh tranh quá kịch liệt, ngay cả cơ quan nhỏ hương trấn cũng thành đối tượng sinh viên theo đuổi.

Giám khảo là người văn phòng chính phủ huyện phái ra, vừa ra sức lắc đầu từ chối thỉnh cầu cho viết thêm vài chữ của một nữ sinh vừa quát mọi người mau rời phòng thi, còn phải nhanh tay thu bài, mở chuồng thả đàn thi sinh loạn như đàn dê ra khỏi phòng.

Í, vẫn còn một vị ngoan cố tới cùng, một vị ngồi ở góc tường mắt như trộm không biết chép được bao nhiêu đáp án vẫn đang viết quên ngày mai. Thấy giám khảm đi về phía mình, tức thì hiến lên nụ cười nịnh nọt. Anh chàng đẹp trai hai mươi này có nụ cười tuyệt đối mang sức sát thương trí mạng với nữ giới.

Cho dù chàng trai đó đẹp mã lắm, cho dù nụ cười đó rạng rỡ lắm, có điều nhầm đối tượng rồi. Thu bài là bác gái trên bốn mươi, chẳng màng nụ cười thí sinh, vỗ bàn phát thông điệp với phần tử làm loạn kỷ cương phép nước:

- Không nộp bài là trừ điểm nhé.

Mắt bác gái càng có sức sát thương, như nhìn thấy kè thù giai cấp.

- Dì ơi, sắp xong rồi ... sắp xong rồi ... phải để cháu viết tên chứ!

Chàng trai đó cười thật ngọt, tay chân luống cuống điền tờ phách bài thi, thở dài một tiếng, ngay ngắn viết tên mình: Giản Phàm.

Khi nộp bài thi còn giật phắt lại, cứng đầu sửa đáp án còn nghi vấn từ "A" thành "B".

Bài thi cuối cùng giao lên cho giám khảo, bác gái lườm Giản Phàm, như đang mắng " sớm không làm đi!", nhìn đáp án vừa sửa, cười trên đau khổ người khác bình phẩm:

- Sao lại sửa đáp áp đúng thế?

- Hả? Cháu, cháu sửa lại ...

Giản Phàm hối hận không thôi muốn lấy bài thi, bác gái đó vung tay trừng mắt, tay Giản Phàm khựng lại giữa không trung.



- Không có chút ý thức kỷ luật, sinh viên giờ đều như cậu à? Thế này tương lai sao vào cương vị công tác được?

Bác gái chỉnh lại bài thi, mắng vài câu:

Hai vị giám khảo còn lại mặt hầm hầm nhìn nhìn thí sinh tên Giản Phàm cúi đầu  rời phòng thi.

- Ài ...

Giản Phàm thở dài não ruột:

Cứ thi xong là thở dài, thi cử giống như khác biệt giữa lý tưởng và hiện thực, nghĩ thì hay, làm thì tệ, lần này thở dài hơn những lần trước.

Trải qua mấy ngày nóng liên tiếp, sáng nay có được cơn mưa rào, vừa tạnh chưa lâu, không khí mát mẻ, còn lòng Giản Phàm đơn giản là lạnh băng.

Vấn đề tam nông, một tăng hai giảm, trường học hưng nông, khai phát giàu nghèo ... Một loạt từ ngữ mà tới giờ Giản Phàm còn chưa làm rõ hết, đầu óc bị đề thì làm quay mòng mòng, kiết thiết nông thôn mới là cái gì? Thế nào là thời vụ tiết khí? Thế nào là "ba chuyển biến bốn thay đổi năm đề cao" của chính phủ huyện? Đề cuối cùng không ngờ còn bắt đám sinh viên vừa tốt nghiệp thậm chí không biết nông thôn là cái gì phải đưa ra mục tiêu vàng cho tân nông thôn Xã hôi chủ nghĩa.

- Mục tiêu vàng? Nếu có mục tiêu vàng, mình tới mức ở nhà chờ việc không? ... Nông thôn chẳng phải là trồng cây làm ruộng, nuôi bò nuôi lợn à?  Cứ như chưa ai từng ở nông thôn vậy, cần làm khó hiểu vậy không?

Giản Phàm rất không tán đồng, chuyện đơn giản thôi mà thăng lên tầm lý luận với thi cử là hoang đường ngay, thi cử xưa nay là thứ dùng đả kích tự tin của mình, cứ thi thêm vài lần nữa, Giản Phảm chắc chắn tự tin của mình sẽ bị tước đoạt hết.

Phải rồi, còn phải nộp mười lăm đồng phí báo danh nữa chứ! Lại nộp tiền ngu rồi.

Rời khu phòng học, đỉnh đầu treo tấm băng rôn " kỳ thi chiêu chinh thống nhất nhân viên hương trấn huyện Ô Long", dưới băng rôn là nữ nhân mặc quần dài áo cộc tay, mang hình tượng giáo viên tiêu chuẩn, vừa giản dị vừa cao nhã, khiến mọi con mắt chăm chú nhìn vào. Khuôn mặt vô cùng xinh đẹp thì vĩnh viễn luôn nghiêm túc như thế, đỡ xe đạp thi thoảng chào hỏi người đi ra đi vào, rất nhiều sinh viên nhận ra cô giáo tiếng Anh của Nhất Trung, Mai Vũ Vận! Nhiều người còn ngạc nhiên, bao nhiêu năm như vậy, cô giáo vẫn xinh đẹp như xưa.

Giản Phàm thì chẳng thấy xinh đẹp gì hết, lại còn thấy có vị đắng bốc lên từ dạ dày, cứ như phạm lỗi, lề mề nhấc chân, tới gần mới miễn cưỡng nặn ra nụ cười:

- Sao mẹ lại tới đây?

- Thi thế nào?

Mai Vũ Vận nghiêm mặt hỏi:

- Thì vẫn thế.

Giảm Phàm ngượng ngùng đáp:



- Thế là thế nào?

Mai Vũ Vận nhìn vẻ mặt con là biết chẳng ra sao:

- Cái biết thì biết, cái không biết thì không biết, còn thế nào nữa ạ?

Giản Phảm mặt dày mày dạn thành tính, lần nào đi thi cũng trả lời qua loa như vậy:

- Tốt nghiệp một năm mới có cơ hội này, nhìn con kìa, lại thi hỏng chứ gì?

Mai Vũ Vận nó rồi xỉa ngón tay vào đầu Giản Phàm, dáng vẻ chán nản, thói quen nghề nghiệp mà, gặp phải học sinh nghịch ngợm không chịu học tập là giận rồi.

Bị xỉa tay là nhẹ đấy, từ nhỏ tới lớn, từ mông lên đầu ăn đòn không ít, đánh thật đấy, không phải là cuốn sách dày thì là chổi lông gà.

Hai mẹ con mặt mày rất giống nhau, mẹ xinh đẹp và con anh tuấn, có điều di truyền được cái vẻ đẹp mà thiếu cái thông minh. Nói thật, ngay cả Giản Phàm cũng tức lắm, câu danh ngôn "dao sắc không gọt được chuôi" thế nào mà bất hạnh ứng nghiệm trên người y.   Mẹ có vô số học sinh, có cả người vượt muôn vàn trùng dương ra nước ngoài lập nghiệp thành đạt, vậy mà không dạy được con mình, mẹ dạy tiếng Anh, mà tiếng Anh của Giản Phảm tới thi đại học cũng không hợp cách. Bỏ tiền học tạm trường hạng ba, thế nên bằng tốt nghiệp liền thành vấn đề, chẳng những Giản Phàm nhìn phiền lòng, Mai Vũ Vận nhìn càng buồn bã.

- Mẹ ~~~~

Giản Phàm kéo dài giọng, lời ngon tiếng ngọt dỗ mẹ:

- Mẹ đừng lo bừa nữa, con thấy lần này căn bản không hi vọng, nhân tuyển người ta xác định sẵn rồi, thi cho có thôi, con tới góp vui.

Lời này không si, từ nhỏ tới lớn đi thi đều góp vui! Tức là sao, cho có ấy mà.

- ... Tí cái tuổi đầu, đầu óc nghĩ gì thế hả? Bản thân không chịu nỗ lực, chỉ đổ lỗi, công việc của con chưa ra đâu vào đâu mà mẹ chẳng thấy con sốt ruột gì hết.

Mai Vũ Vận lại xỉa tay tới, thấy sắc mặt con không tốt, lại sợ người quen cười, nên thôi. Dù sao thì còn lớn rồi, giáo dục kiểu đánh đòn không tác dụng nữa:

Biết làm sao giờ, cây con đã trưởng thành, dù có cắt tỉa cành nó cũng không lớn được.

- Con sốt ruột cũng ích gì đâu? Vả lại con cùng cha mở quán cơm không phải tốt à? Không phải con tới chỗ chú làm cảnh sát  hỗ trợ à? Con cũng kiếm được tiền, làm sao nhất định muốn con thi công vụ viên? Nhà ta làm nổi cán bộ à? Đếm bảy tám đời trước không phải nông dân thì cũng là thợ thuyền, chẳng lẽ kỳ tích lại bỗng nhiên xảy ra trên người con? Ngay cả chú con cũng làm lính chuyển nghiệp mới kiếm được cái mũ cảnh sát ... Mẹ, con làm cơm cho mẹ nhé? Con sắp học hết nghề của cha rồi, để con chăm mẹ.

Giản Phảm cười nịnh, lần nào cũng dỗ mẹ vui vẻ như thế, còn chu đáo vuốt phẳng chỗ áo  chẳng nhăn trên vai, bộ dạng lấy lòng:

Bạn đang đọc review Hắc Oa mới nhất tại review truyện. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật vui vẻ cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!