Trang chủ » Review Bạch Phú Mỹ Những Năm 70

Review Bạch Phú Mỹ Những Năm 70

Review truyện Bạch Phú Mỹ Những Năm 70

Tác giả: Tố Muội Bình Sinh

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Điền Văn

Tình trạng: Hoàn thành

Độ dài: 390 chương

Review Bạch Phú Mỹ Những Năm 70

----------------------

Tên du côn lêu lổng không học vấn không nghề nghiệp trong thôn kia thế mà lại không tốn một đồng tiền lễ hỏi nào đã lấy được một cô vợ thành phố vừa xinh đẹp lại vừa lắm tiền!

....

Triệu Lan Hương xinh đẹp nhiều tiền vừa sống lại, chuyện đầu tiên cô làm chính là chuồn đi tìm ông chồng già nhà mình.

Kiếp trước lúc bọn họ gặp nhau không phải vào thời gian đẹp nhất trong đời mỗi người, anh đã nếm đủ mùi đời, còn cô cũng chồng chất vết thương. Trong những ngày tháng còn lại của cuộc đời cùng sưởi ấm lẫn nhau.

Đời này cô quyết định phải cho người đàn ông ấy một mở đầu tốt đẹp, làm anh tránh được tai họa ngầm, bước trên con đường lớn đầy ánh sáng!

Nhưng mà...Ai nói cho cô biết có được không? Vì sao ông chồng già nho nhã chững chạc nhà cô kia lúc còn trẻ lại hung dữ, lạnh lùng, lưu manh khiến người khác đau đầu như vậy.

Người đàn ông không kiên nhẫn đè cô gái xinh đẹp ấy xuống ruộng ngô, rồi vỗ vỗ lên mặt cô, nói rất hung ác: "Em biết không, lại chọc anh nữa thì em chạy không thoát đâu."

----------------------

Nước mắt Triệu Lan Hương chảy cuồn cuộn lăn dài trên má, hốc mắt đỏ bừng.

Cô nắm lấy bàn tay to lớn ấm áp đang đặt trên chiếc giường bệnh kia, khóc không thành tiếng.

"Lan Hương, em cũng không còn nhỏ nữa, đừng khóc nhè giống như trẻ con thế."

Người đàn ông đang nằm trên giường bệnh cố hết sức vươn tay ra, muốn sờ lên đầu cô, nhưng cả người lại không còn chút chút sức lực nào cả.

Anh đã già rồi, những vết thương cũ tích cóp vài chục năm trên người đồng thời ập đến, bệnh tật nhanh chóng khiến anh gục ngã. Khi còn trẻ do hành động thiếu suy nghĩ nên vướng phải mười mấy năm kiếp sống trong ngục giam, đổi lại chính là bệnh tật chất đầy trên người, có thể chịu đựng được đến bây giờ cũng đã là may mắn lắm rồi.

Đôi mắt đã già nua của anh mơ màng quyến luyến nhìn người vợ của mình, tuy rằng cô cũng đã già giống như anh rồi, nhưng vẫn xinh đẹp như cũ.

Khi gương mặt dịu dàng của cô cười rộ lên, đôi mắt liền cong cong giống như vầng trăng non, đó cũng chính là dáng vẻ mà anh yêu nhất.

"Cười một cái cho anh xem?"

Triệu Lan Hương lau sạch nước mắt, miễn cưỡng hé miệng ra cười một cái với chồng mình.

Hạ Tùng Bách vừa lòng khép mắt lại.

Cô che miệng cố kìm nén tiếng khóc càng ngày càng lớn, nước mắt đã sắp chảy thành sông.

Thư ký Hà đứng bên cạnh đẩy gọng kính mạ vàng lên, duỗi tay xem xét hơi thở của người đàn ông.

Sau đó anh ta khó lắm mới có thể thốt ra lời an ủi: "Phu nhân, xin bà hãy bớt đau lòng. Phần tài sản chủ tịch để lại cho bà, hôm sau sẽ có luật sư tới nói chuyện với bà."

Thư ký Hà nhìn người đàn ông đã trút hơi thở cuối cùng trên giường, trong lòng vừa kính sợ lại vừa tiếc hận.

Cuộc đời của người đàn ông này có thể tóm lại bằng bốn chữ nhấp nhô và chăm chỉ, vốn xuất thân nghèo khó, mười chín tuổi đã vào tù, ngồi trong ngục suốt mười lăm năm, sau khi được thả ra ngoài thì tay trắng dốc sức làm việc quần quật liên tục mười năm, từ một anh thanh niên nghèo khổ không có bối cảnh gì biến thành người dẫn đầu của một công ty kinh doanh khổng lồ, đánh bại vô số các nhãn hiệu lâu đời dày dặn kinh nghiệm đến nỗi không còn chút sức lực nào để chống cự, có thể nói là một truyền kỳ trong giới kinh doanh.

* * *

Bên má Triệu Lan Hương bỗng nhiên chảy xuống hai hàng nước mắt, mẹ Triệu là Phùng Liên xoa xoa khuôn mặt đỏ ửng của cô, lầu bầu chọc vào trán của cô nói: "Bị sốt thôi cũng khóc, đúng là yếu đuối đến mức mà, nếu để cha con thấy thì lại bị dạy cho một bài ca dài dòng cho xem."

Triệu Lan Hương mở mắt, ngơ ngơ ngác ngác nhìn chằm chằm vào Phùng Liên một lúc lâu.

Phùng Liên thở dài, lại nói tiếp: "Đầu năm nay gả cho ai mà không phải là gả? Mẹ và cha con gặp mặt lần đầu tiên cũng vào ngày lấy giấy đăng ký kết hôn, căn bản là giống có mắt như mù vậy. Không phải là bây giờ vẫn sống rất tốt đấy sao?"

Triệu Lan Hương chỉ cho rằng mình đang nằm mơ, tiếp tục đắm chìm trong nỗi đau khổ vì mất chồng, mãi lâu sau vẫn chưa thể nào giảm bớt.

Nhưng mà nếu như cô đang mơ, thì tại sao lại có mơ một giấc mơ hoang đường đến vậy chứ ... Mơ thấy mẹ cô khi còn trẻ sao?

Phùng Liên thấy con gái không đáp lại lời bà, còn cho rằng cô thật sự nổi lên tính khí bướng bỉnh của mình, trong lòng vẫn còn đang giận bà. Bà lại chọc chọc vào trán con gái mình, giọng nói như thể đang hận rèn sắt không thành thép:

"Dù sao cũng là mối hôn sự được đính ước từ nhỏ, nếu nói hủy là hủy thì cha con cũng khó ăn nói ... Hơn nữa cha mẹ của người ta còn là thủ trưởng của cha con đấy!"

Trán của Triệu Lan Hương bị mẹ gõ cho đau điếng, cuối cùng cô cũng chịu nhìn thẳng vào mẹ mình đang cằn nhằn rồi nhanh chóng bò dậy.

Liếc mắt sang bên cạnh thì lại nhận ra trên quyển lịch bàn viết: Ngày 16 tháng 4 năm 1976.

Triệu Lan Hương trong lòng không khỏi hốt hoảng, khiếp sợ đến nỗi rất lâu sau đó vẫn chưa thể lấy lại tinh thần.

"Mẹ, mẹ cứ ra ngoài trước đi đã, để con nghĩ kỹ lại có được không?"

Phùng Liên nhìn đúa con gái mình nuôi dưỡng hơn mười bảy năm lớn lên duyên dáng yêu kiều hiện giờ lại đang ốm yếu nằm trên giường, còn nhỏ giọng nhẹ nhàng cầu xin bà như vậy, bà cũng không nhịn được mà mềm lòng, không dám cứng rắn ép con mình nữa.

Triệu Lan Hương sau khi khiếp sợ thì đã lấy lại tinh thần, hiểu được cô đã trở về khoảng thời gian 40 năm trước!

40 năm trước, cô thích một anh lính cao lớn lạnh lùng là Tưởng Kiến Quân, trong đầu lúc nào cũng suy nghĩ biện pháp để Tưởng Kiến Quân đón nhận cô, vì vậy tất nhiên là sẽ không chịu đồng ý với việc hôn nhân mà cha mẹ chọn cho cô.

Cũng trong năm này, cô cuối cùng đã quấn chặt lấy rồi kết hôn với anh ta.

Đáng tiếc người trong lòng Tưởng Kiến Quân lại không phải là cô, Triệu Lan Hương sau đó liên tiếp sảy mất hai đứa nhỏ, trái tim cuối cùng trở nên lạnh giá, quyết định ly hôn với Tưởng Kiến Quân.

Triệu Lan Hương nhìn trên mặt bàn đang đặt đầy những loại thực phẩm bổ dưỡng, khoảng thời gian này Tưởng Kiến Quân đang bị thương nằm viện, những thứ này đều là do cô mua để cho anh ta bồi bổ sức khỏe.

Đôi mắt của Triệu Lan Hương thoáng qua một tia lạnh lẽo, cũng may là thời điểm cô quay lại vẫn còn sớm, nếu để muộn hơn nửa năm nữa thì đời này đã dính với kẻ khốn kiếp kia rồi, vậy thì cô sẽ tức đến mức chết không nhắm mắt.

Tưởng Kiến Quân là chồng trước của cô, sau khi rời khỏi anh ta cô mới may mắn gặp được Hạ Tùng Bách.

Nhưng bây giờ không phải là lúc quan tâm đến chuyện của Tưởng Kiến Quân, Triệu Lan Hương vẫn nhớ như in, đúng vào khoảng thời gian hai năm này ông chồng già nhà cô đã lỡ tay đánh chết người, sau đó bị bắt vào trong tù!

Cô lấy sữa mạch nha, mật ong, sữa bột tất cả các thứ đều cho vào trong túi đựng hành lý, lại sắp xếp thêm vài bộ quần áo nữa.

Hiện tại cô chỉ muốn nhanh chóng chạy đi tìm người chồng già của cô thôi !

* * *

Cha mẹ Triệu sau khi biết con gái nhân cơ hội mình không phòng bị mà tự nguyện báo danh tham gia "Lên núi xuống làng", thì đã không còn cách nào có thể thay đổi tình hình được nữa.

Nếu đã xuống nông thôn, thì cũng có ý nghĩa là hôn sự giữa Triệu Lan Hương cùng với con của chủ tịch ngân hàng sẽ bị đem đi ngâm nước nóng.

Triệu Vĩnh Khánh thiếu chút nữa tức giận đến mức ăn không ngon ngủ không yên, sắc mặt tối sầm lại, dạy dỗ cô:

"Con cho rằng cánh của mình đã cứng cáp rồi, thì chúng ta cũng không quản được con nữa phải không?"

Phùng Liên có chút đau lòng, vừa giúp con gái thu dọn hành lý, vừa càu nhàu: "Cha con đã phải rất vất vả mới thu xếp được cho con tránh khỏi lần triệu tập này, thế mà con lại còn chủ động xin được tham gia. Nữu Nữu của mẹ, con chân yếu tay mềm thế này, liệu có làm nổi công việc nhà nông không ?"

Triệu Lan Hương thấy cha mẹ quan tâm đến mình như vậy thì trong lòng như có một dòng nước ấm chảy qua.

"Xuống nông thôn là một chuyện vinh quang, mọi nhà có con cái khi đến tuổi thanh niên thì hầu như cũng đều xuống nông thôn, chỉ có mình con là ở mãi trong nhà, nếu vậy thì cha cũng sẽ bị người ta chê cười mất."

"Con sẽ chăm sóc tốt cho bản thân mình, nhất định không làm cho hai người mất mặt."

Triệu Vĩnh Khánh nhìn vẻ mặt kiên định của con gái mình, trong lòng thật ra cũng đã không còn tức giận nữa, để cô đi chịu khổ một chút cũng tốt. Suốt ngày ở nhà thành ra đã bị mẹ cô chiều đến mức không ra gì rồi!

Dưới cái nhìn của ông, nếu việc xuống nông thôn có thể tôi luyện được ý chí của con gái mình thì cũng xem như một chuyện tốt. Nếu thật sự không được thì ông sẽ cố gắng khơi thông quan hệ, sắp xếp cho con gái đến một chỗ cách không xa chỗ này.

"Bà khóc cái gì mà khóc, tranh thủ chút thời gian giúp nó thu dọn hành lý mới là việc nên làm."

Triệu Vĩnh Khánh đen mặt, trừng mắt nhìn vợ mình một cái.

Rồi ông quay đầu nói với con gái: "Nếu đây là sự lựa chọn của con thì sau này tốt nhất đừng gửi điện báo về than khổ, cha và mẹ cũng không có bản lĩnh để giúp được gì cho con đâu!"

Tiểu Hổ Tử lộc cộc chạy đến bên cạnh chị gái, ôm lấy đùi cô, nước mắt lưng tròng muốn chảy xuống mà không chảy được, ngẩng đầu nhìn cô nức nở nói: "Đại Nữu muốn đến một nơi rất xa sao?"


Triệu Lan Hương bế em trai lên, hôn cậu một cái: "Đúng vậy."

Tiểu Hổ Tử vùi đầu vào trong cổ cô khóc hu hu, nước mắt nước mũi chảy tèm lem, dáng vẻ ấm ức kia làm Triệu Lan Hương cảm thấy có chút dở khóc dở cười. Thằng nhóc miệng còn chưa dứt sữa trước mắt cô, sau này không ngờ lại trở thành một cảnh sát mặt đen mọi người đều sợ, còn đánh tên khốn Tưởng Kiến Quân kia không nương tay một chút nào, thật sự không thể tưởng tượng nổi.

Cô dùng sức ôm chặt Tiểu Hổ Tử vào lòng, lấy hết kẹo trên người mình ra đưa cho cậu bé.

Nước mắt Tiểu Hổ Tử thấm đẫm lên trên quần áo cô, nghẹn ngào nói không ra lời.

Triệu Lan Hương biết em trai mình hiểu lầm, nên đưa tay vuốt ve mái tóc của cậu bé rồi giải thích: "Không phải là đi xa giống như ông ngoại bà ngoại rồi cuối cùng không về nữa đâu. Chờ tới sang năm chị vẫn sẽ về nhà mà."

Triệu Vĩnh Khánh nghe thấy con gái nói thế, lỗ mũi khẽ hừ một tiếng: "Con còn biết mình sẽ về được?"

Triệu Lan Hương gật đầu.

Nơi cô muốn đến là thành phố N, cách chỗ bọn họ đang ở cũng không xa lắm, ngồi xe lửa một ngày là có thể đến được. Hơn nữa cô cũng coi như đã biết trước, thêm một năm nữa thì thời gian đám thanh niên trí thức về lại thành phố cũng đến, bởi vì bọn họ đến muộn nên thật sự không phải đi chịu tội giống như những lớp thanh niên trí thức đi trước.

Nếu như không được nữa mà nói, thật sự phải đi chịu khổ.. .Thì bên đó không phải vẫn còn có người đàn ông của cô đấy sao.

Buổi tối, Triệu Vĩnh Khánh móc ra từ trong túi một chồng tiền mặt, lấy ra một trăm đồng tiền, nghiêm túc dạy dỗ con gái: "Đến nông thôn thì phải nghe lời của chỉ đạo viên, nghiêm túc chấp hành chỉ thị của lãnh đạo, chung sống hòa thuận với những người khác, số tiền này con cầm lấy rồi đi mua chút đồ dùng sinh hoạt mà mình cần đi."

Triệu Lan Hương nhận lấy tiền, ngọt ngào gọi một tiếng cha.

Triệu Vĩnh Khánh không chịu nổi con gái làm nũng với ông như vậy, khuân mặt không còn tối sầm lại nữa mà dần dần giãn ra.

Triệu Lan Hương là đứa bé đầu tiên của bọn họ, hơn nữa trông lại đáng yêu, béo trắng ra giống như đứa trẻ trong tranh tết làm ai gặp cũng thích, trước kia khi Triệu Vĩnh Khánh vẫn còn là nhân viên ngân hàng bình thường, thì rất hay đưa con gái đi làm cùng, dùng cái đai địu cô vào sau lưng mình, cứ như vậy năm này qua năm khác nuôi cô khôn lớn.

Mười tờ tiền được xếp ngay ngắn ở trên bàn, sau đó dùng một bàn tay đẩy tới trước mặt con gái.

Có thể tùy tiện móc ra một trăm đồng từ trong túi, Triệu Vĩnh Khánh cũng là người có bản lĩnh.

Khi trước ông nhanh chân đuổi kịp được chuyến xe cuối cùng của sinh viên những năm 60, vài năm sau thì các trường cao đẳng đều không tuyển sinh nữa. Nhờ vậy mà tấm bằng này lại càng trở nên đáng giá hơn. Hơn nữa Triệu Vĩnh Khánh cũng là người biết cố gắng, chịu khổ được nên đến bây giờ đã làm tới chức giám đốc ngân hàng, mỗi tháng đều nhận tiền lương bậc 10 là 73,5 đồng, đủ để giúp cả nhà sống một cuộc sống dễ chịu.

Có điều Triệu Vĩnh Khánh hào phóng móc ra một trăm đồng đưa cho Triệu Lan Hương như vậy, vẫn khiến cho cô cảm thấy có chút thụ sủng nhược kinh.

Lúc này Phùng Liên cũng đã thu dọn xong hành lý cho con gái, tất cả quần áo của bốn mùa đều được xếp hết vào : "Ngày mai chờ mẹ tan làm sẽ đưa con đi chọn một chút đồ dùng sinh hoạt nhé."

Triệu Lan Hương ngoan ngoãn đồng ý.

* * *

Trong đầu Triệu Lan Hương lúc này chỉ nghĩ đến việc chạy thật nhanh xuống nông thôn để có thể cứu người đàn ông nhà mình, sớm đã vứt cái tên khốn Tưởng Kiến Quân kia lên chín tầng mây rồi.

Cô không chút hoang mang cẩn thận chọn đồ dùng mình muốn mang xuống nông thôn, vải bông, vải nhung sợi tổng hợp phải mua thêm mấy tấm, sữa mạch nha, sữa bột cũng phải mua vài túi, gang tay, giấy vệ sinh, dầu bạch hổ, bông băng.. Đồ dùng sinh hoạt linh tinh vụn vặt hầu như không bỏ sót thứ nào cả...

Ông chồng già đáng ghét kia của cô thường xuyên nói nhỏ với cô trong đêm: "Nếu em mà nhìn thấy anh khi đó, đảm bảo sẽ không thèm liếc thêm một lần."

"Khi đó anh vừa nghèo vừa rách nát, cả người nhếch nhác đến cả con chó cũng không bằng, nguyện vọng lớn nhất chỉ là được ăn một bữa bánh bao làm bằng bột mì tinh khiết, bộ quần áo tốt nhất để mặc cũng là nhặt của người khác. May mắn là khi gặp được em, anh đã có đủ năng lực."

Từ khi sinh ra đến giờ Triệu Lan Hương chưa từng phải chịu đựng cảnh đói khổ rách rưới, đương nhiên là vô cùng đau lòng, nên vòng tay ôm chặt lấy ông chồng già nhà mình, hứa suông với anh: "Khi đó kinh tế nhà em tương đối dư dả, nếu em có thể gặp được anh, nhất định sẽ cho anh ăn no bụng mỗi ngày, nuôi anh trở nên trắng trẻo mập mạp."

Khi Triệu Lan Hương mua thêm đồ dùng xuống nông thôn, trong đầu vô thức liền hiện ra cảnh tượng của nhiều năm trước, nên bèn nhặt thêm một vài đồ dùng cho ông chồng già nhà mình rồi ném vào trong rổ.

Chưa bao giờ cô nghĩ tới cái ý tưởng không thực tế ấy thế mà lại có một ngày có thể thực hiện được.

Bạn đang đọc review Bạch Phú Mỹ Những Năm 70 mới nhất tại review truyện. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật vui vẻ cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!