Trang chủ » Review Mặc Huyên

Review Mặc Huyên

03:40 11/06/2024 Nguyễn Mai Tiên Thảo

Review truyện Mặc Huyên

Tác giả: Lisa ❤

Thể loại: Đô thị, Ngôn Tình

Tình trạng: Đang ra

Độ dài: 67 chương

Review Mặc Huyên

----------------------

Bạn đang đọc truyện Mặc Huyên của tác giả Lisa ❤. Năm anh 15 tuổi, cô 12 tuổi, họ gặp nhau trong một buổi chiều giá lạnh của tháng 12.

Cô vui vẻ, hiền lành. Anh hoạt bát, hài hước. Hai đứa trẻ hòa hợp với nhau từ lần gặp đầu tiên, cứ như là duyên trời định vậy.

Dẫu là thế, hai đứa trẻ không hề biết danh tính “thật” của nhau. “Anna” và “Trịnh Tử Mặc” là hai cái tên hằn sâu trong tâm trí hai người.

Đến một ngày, hai đứa trẻ ấy bỗng mất tất cả. Gia đình, kể cả hình bóng trong lòng nhau. 14 năm sau gặp lại trong một tình huống éo le, cô đã trở thành một bác sĩ xinh đẹp, tài năng, còn anh thì trở thành một đặc vụ chuyên nghiệp và thông minh. Trải qua nhiều sinh tử, khó khăn cùng nhau, họ dần nhận ra cái bóng của đối phương trong lòng mình.

“So với việc rời xa anh, em càng sợ mình sẽ mất anh hơn”.

Ngoài ra, bạn có thể đọc thêm nhiều truyện ngôn tình hay khác như: Xà Vương Tuyển Hậu hoặc Vợ Nhỏ Gả Thay Được Sủng Lên Mây

----------------------

“Chúng ta tới rồi”- Tài xế nói. Bố của Giang Cẩn Huyên, Giang Cẩn Minh nhìn xung quanh. Sau khi xác định không có gì bất thường, ông mới quay ra ghế sau nhìn con gái :

“Cẩn Huyên, chúng ta đi nào con”.

Giang Cẩn Huyên vẫn đang mân mê con gấu bông trên tay, đó là quà sinh nhật mà mẹ cô gửi tặng mấy ngày trước. Chỉ vài ngày nữa thôi, khi mẹ cô tới hạn nghỉ phép, họ sẽ được đón giáng sinh cùng nhau. Chỉ cần nghĩ đến, là Giang Cẩn Huyên lại không kìm nổi nụ cười ngây ngô kia. Cô xuống xe, theo bố mình bước vào một ngôi nhà lạ lẫm.

Chiếc xe đưa hai bố con lặng lẽ lùi lại, đậu cách căn nhà nọ 100 mét. Giang Cẩn Minh gõ cửa. Ngay sau đó, họ nghe thấy tiếng chân lách cách của người trong nhà, rồi tiếng chìa khóa, sau đó cánh cửa mở ra. Trước mặt họ là một người hầu, cô ấy nói tiếng Anh, rồi đưa họ vào trong. Giang Cẩn Huyên nhìn xung quanh, rồi hỏi bố :

“Bố ơi, tại sao chúng ta lại tới đây thế ạ ?”

“Con gái yêu, bố tới vì công việc. Lát nữa khi bố và đồng nghiệp nói chuyện, con hãy ra chỗ khác chơi cùng con trai của chú ấy nhé. Còn nữa, nhớ những gì bố đã dạy đấy”. – Giang Cẩn Minh xoa đầu cô.

Chờ khoảng 5 phút, cuối cùng người đồng nghiệp ấy cũng ra. Đó là Trịnh Tử Hoàng, một đặc vụ của FBI, đội Alpha. Ông còn dắt theo một cậu con trai, lớn hơn Giang Cẩn Huyên 3 tuổi, tên Trịnh Tử Mặc. Cậu bé nom rất gầy, gương mặt lai Trung – Mỹ ấy gợi lên một cảm giác khác lạ trong đôi mắt của Giang Cẩn Huyên.

“Anh tới rồi sao, Joshep ?” – Trịnh Tử Hoàng mỉm cười. Giang Cẩn Minh gật đầu :

“Ừ, chúng ta vào việc được rồi nhỉ ? Anna, con chào chú đi”.

“Cháu chào chú....Em...Chào anh ạ”.

Trịnh Tử Mặc gật đầu, nở nụ cười hòa nhã với cô bé. Giang Cẩn Huyên bất giác xấu hổ, tay ôm chặt gấu bông. Giang Cẩn Minh nói : “Anna, con đi chơi cùng anh đi”.

......

Hai người đàn ông nọ im lặng nhìn nhau. Một lúc sau, Trịnh Tử Hoàng mới mở lời :

“Anh đưa con gái anh tới làm gì vậy ? Không sợ nguy hiểm sao ?”



Giang Cẩn Minh nhún vai : “Vợ tôi đi công tác chưa về, vả lại với tình thế như vậy, tôi có thể yên tâm để con bé ở nhà sao ? Vào việc luôn đi. Đây là thông tin tôi có được về sự việc ở Syria..”

.....

“Anh ơi, anh là Trịnh Tử Mặc sao ?” – Giang Cẩn Huyên lẽo đẽo đi theo Tử Mặc. Hai đứa trẻ đang ở sau vườn nhà. Trịnh Tử Mặc vui vẻ nói :

“Ừ, còn em ?”

“Em...là Anna” – Giang Cẩn Huyên ngập ngừng. Vì bảo mật thông tin của gia đình, Giang Cẩn Minh luôn hoạt động dưới mật danh Joshep, và con gái ông cũng xuất hiện trước xã hội với cái tên Anna. Tên thật của cô bé, chỉ có vợ ông và các đặc vụ trong CIA biết rõ.

Trịnh Tử Mặc tới gần, nhìn thẳng vào Giang Cẩn Huyên. Cô bé có chút bối rối. Tử Mặc hỏi :

“Em nói thật sao ?”

“V...Vâng” – Giang Cẩn Huyên vẫn một mực khẳng định, cô nở nụ cười trừ. Trịnh Tử Mặc phì cười : “Em nói dối đúng không ?”

Giang Cẩn Huyên ngờ ra. Cô nói : “Không...em nói dối anh làm gì cơ chứ ?”

Trịnh Tử Mặc ngồi xuống mặt cỏ, rồi vui vẻ : “Khi em cười, không có nếp nhăn trên mắt. Vả lại, nãy giờ em cứ chạm tay lên mặt suốt, nên anh hoài nghi thôi”.

Cô nhóc 12 tuổi ấy nghệch ra. Cô ngồi xuống cạnh anh, rồi chạm tay lên tai, rồi dặn anh không được cử động. Sau một lúc, cô bĩu môi :

“Anh không nói dối em về tên thật” – Cô có chút thất vọng. Trịnh Tử Mặc nói :

“Anh biết, bố em là CIA, em bảo mật tên của mình đến vậy là tốt. Nhưng bố anh cũng dặn anh, nếu em có ý định nói dối, thì đừng để người khác đọc vị được gương mặt mình. Đó là kĩ năng sinh tồn cơ bản đấy” – Trịnh Tử Mặc cười. Khi cười, khuôn miệng của cậu nhóc này thật đẹp. Giang Cẩn Huyên bỗng cảm thấy, mùa xuân năm nay có lẽ sẽ đến sớm hơn.

Mời các bạn đón trải nghiệm review Mặc Huyên của tác giả Lisa ❤. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật thú vị, cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!