Trang chủ » Review [Mạt Thế] Thiên Tai Càn Quét

Review truyện [Mạt Thế] Thiên Tai Càn Quét - tác giả Hoàng Tiểu Thiền

Tác giả: Hoàng Tiểu Thiền

Thể loại: Đô thị, Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Dị Năng, Trọng Sinh, Truyện Sủng, Nữ Cường, Điền Văn, Mạt Thế, Hiện Đại

Tình trạng: Hoàn thành

Độ dài: 673 chương

Review [Mạt Thế] Thiên Tai Càn Quét

Review [Mạt Thế] Thiên Tai Càn Quét

----------------------

Văn án:


Sau khi trọng sinh, việc đầu tiên mà Kiều Thanh Thanh làm là gọi điện thoại kêu chồng mình về nhà.

"Không xin nghỉ phép được? Vậy thì nói với sếp anh là vợ anh sắp nhảy lầu rồi!"

Cô bình tĩnh bắt đầu lên mạng mua sắm, hẹn thợ đến sửa sang lại cửa sổ, lắp thêm bồn nước, máy năng lượng mặt trời, hệ thống sưởi dưới sàn nhà,...

Đến khi đồ đạc được chất đầy khắp nhà, chồng cô bơ phờ mệt mỏi xuất hiện trước mắt, Kiều Thanh Thanh mới òa khóc nhào đến ôm anh.

"Em nhớ anh lắm!"

Mười năm rồi, trong những năm tháng phong ba bão táp, bấp bênh trôi nổi đó, không ngày nào cô không nhớ đến anh.

Lần này chúng ta phải cùng nhau đối mặt với thiên tai tận thế càn quét, cho dù chết cũng phải chết bên nhau.

*

Không ai có thể biết trước được, trận mưa liên miên kéo dài suốt một tháng trời này sẽ là khởi đầu của mạt thế.

Mãi đến khi con người đã phải chịu đủ đau đớn và khổ sở, sống vất va vất vưởng, chờ đợi ánh bình minh giữa đêm đen vô tận trong vô vọng, khi đó họ mới phát hiện, hóa ra trận mưa đó mới ấm áp làm sao, bởi vì ngay sau đó, tất cả mọi tai họa đều thi nhau kéo đến, không cho người ta lấy một cơ hội để trở tay.

* Chủng điền văn, tiết tấu chậm rãi liên tục, có không gian, không theo logic, tình tiết hoàn toàn hư cấu.

Tag: Yêu sâu sắc, chủng điền văn, trọng sinh, mạt thế

Từ khóa tìm kiếm: Nhân vật chính: Kiều  Thanh Thanh, Thiệu Thịnh An/ Nhân vật phụ: Tất cả những người ra sức tìm đường sống/Khác:

Một câu tóm tắt: Tìm cách sống sót trong thiên tai ở thời kỳ mạt thế.

Xác định tư tưởng: Không bao giờ từ bỏ hy vọng sống, ngọn lửa tình và yêu vĩnh hằng bất diệt.

----------------------

“Anh mà không về nhà thì em sẽ nhảy lầu!”

Trong hành lang của khách sạn, Thiệu Thịnh An ngơ ngác nhìn điện thoại bị cúp, âm thanh nói muốn nhảy lầu của vợ anh dường như vẫn còn vang vọng bên tai.

Chuyện gì thế này?

Tối hôm qua trước khi đi ngủ vợ còn gọi video cho anh, lúc đó cô vẫn còn cười nói vui vẻ với anh, nói hôm nay phải đi mua đồ dùng cho đám cưới với bạn, còn nói phải đi ngủ sớm hôm nay mới có tinh thần đi ngắm đồ. Hai nơi chênh lệch thời gian, nước A nơi anh đang có mặt đã vào giờ làm việc, vợ anh còn động viên anh cố gắng làm việc, sớm ngày ký được hợp đồng để còn về nhà.

Thế nào mà mới có chín tiếng đồng hồ trôi qua, vợ ngủ một giấc dậy liền bảo anh về nhà, còn nói không về cô sẽ nhảy lầu?

Không hiểu gì cả, Thiệu Thịnh An nghĩ thế nào cũng không ra được. Bây giờ làm thế nào để xin nghỉ phép về nhà bây giờ? Anh và cấp trên cùng đến nước A công tác, ngày mai sẽ mở cuộc họp quan trọng nhất, nếu cuộc họp diễn ra suôn sẻ thì đơn hàng này sẽ có thể tiến hành, anh sẽ nhận được ít nhất là hai mươi ngàn tiền thưởng. Có được khoản tiền này thì vợ chồng anh sẽ gom đủ tiền để chi trả đợt đầu cho căn nhà trong khu mà họ đã nhắm trúng từ lâu. Có nhà rồi Thanh Thanh sẽ có thể yên tâm mang thai, cô ấy thích trẻ con như thế, mỗi lần ngắm bọn trẻ con trong khu là ánh mắt lại lấp lánh.

"Brừ..." Điện thoại rung lên, anh vừa mở ra xem sắc mặt liền lập tức thay đổi. Vừa mới cúp điện thoại chưa được mấy phút mà vợ anh đã gửi đến một đoạn video, góc quay là vợ anh đang đứng trên lan can nhìn xuống dưới lầu.

Ống kính chuyển từ dưới lầu lên đến khuôn mặt của vợ anh, cô nhìn vào ống kính, đôi mắt sưng đỏ, khàn giọng nói: “Thiệu Thịnh An, nếu trong vòng năm phút tới em không nhìn thấy ảnh anh đặt vé máy bay về nhà thì em sẽ nhảy xuống ngay lập tức, em không sống nữa, anh đừng nghĩ đến chuyện báo cảnh sát, nếu em nhìn thấy xe cứu hộ em sẽ nhảy ngay cho anh xem, anh biết em từ trước đến nay không lừa người, em nói được là làm được.”

Video đã kết thúc, Thiệu Thịnh An bủn rủn tay chân, cố dựa vào tường để đứng vững.

“Thiệu Thịnh An anh bị sao thế, không khỏe à?" Người cộng sự đẩy cửa bước ra: “Sắc mặt anh trông khó coi quá, không sao chứ?”



Trong đầu Thiệu Thịnh An toàn là hình ảnh khuôn mặt quyết tuyệt của vợ mình, anh tin nếu mình không làm theo lời cô, cô thật sự sẽ nhảy lầu!

Anh đẩy người cộng sự ra, đi được hai bước liền ngã ngồi xuống đất, anh cũng chẳng buồn đứng dậy, ngồi thẳng xuống đất bắt đầu đặt vé máy bay.

Ngón tay của anh cũng đang run rẩy, gõ chữ cũng gõ sai, anh hít sâu một hơi nhập lại: Nguyệt Thành.

Nhà anh ở Hoa Thành, nước A không có đường bay thẳng đến Hoa Thành, trước tiên phải đến Nguyệt Thành, sau đó đổi sang phương tiện giao thông khác. Vé máy bay gần nhất là vào 10 giờ tối giờ địa phương, anh không ngần ngại đặt vé, thanh toán, chụp ảnh màn hình gửi cho vợ rồi gọi ngay cho cô.

“Thịnh An sao anh lại mua vé máy bay, công việc ở đây còn chưa xong mà.” Người cộng sự cảm thấy vô cùng khó hiểu.

Thiệu Thịnh An không để ý tới cậu ấy, lo lắng chờ điện thoại kết nối.

Đầu dây bên kia đang trong cuộc gọi khác.

Gọi lại, vẫn đang trong cuộc gọi khác.

Đến khi gọi đến lần thứ ba, điện thoại mới kết nối được.

Bạn đang đọc review [Mạt Thế] Thiên Tai Càn Quét mới nhất tại review truyện. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật vui vẻ cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!