Trang chủ » Review Tiên Giả

Review Tiên Giả

04:37 03/06/2024 Nguyễn Mai Tiên Thảo

Tóm tắt truyện Tiên Giả

Tác giả: Vong Ngữ

Thể loại: Tiên hiệp

Tình trạng: Đang ra

Độ dài: 612 chương

Review Tiên Giả

----------------------

Cái gì gọi là Tiên Giả? Giới vực phàm nhân biến thành, lấy thiên địa tinh hoa, thoát thể xác phàm thai, đến tạo hóa hoàn vũ.

Một Phi Mao Thú Nô hèn mòn, không cam lòng vận mệnh an bài, tranh cùng chư giới, truyền thuyết từ đó mở ra.

Hắn biết, chỉ có trở thành Tiên Giả, mới có thể để cho giới vực này thu hoạch được cơ hội thở dốc.

***Lời dịch giả: Vong Ngữ, vị đại thần đi đầu trong thể loại tu tiên, tác phẩm Phàm Nhân Tu Tiên, chính là khơi dòng cho thể loại này, mở đầu cho thời đại hoàng kim của phàm nhân lưu.

Tất cả những tác phẩm phàm nhân lưu sau đó, đều không thoát được cái bóng của nó!

Đây là bi kịch của tất cả tác giả đi theo con đường này, kể cả Nhĩ Căn ở trước khi sáng tác tác phẩm phong thần Quang Âm Chi Ngoại.

Nhưng đây không phải cũng là bi kịch của Vong Ngữ sao?

Sau thành công của Phàm Nhân Tu Tiên, cái bóng của nó quá lớn, lớn đến ngay cả Vong Ngữ cũng không cách nào vượt qua được.

Trong khi Nhĩ Căn đang không ngừng hoàn thiện mình, từ Tiên Nghịch, Cầu Ma… cho đến phá cách viết ra Nhất Niệm Vĩnh Hằng, chỉ mong thoát khỏi cái bóng của Vong Ngữ, cuối cùng dùng toàn bộ công lực tạo ra thần tác Quang Âm Chi Ngoại, một lần hành động khẳng định vị trí bá chủ thể loại tiên hiệp của mình, thì Vong Ngữ vẫn giẫm chân tại chỗ.

Hắn cam chịu sao? Hắn ở dưới vô số bình luận so sánh, không có áp lực sao? Không có chí cầu tiến sao? Không muốn giành lại vị trí độc tôn của mình sao?

Có, đương nhiên là có!

Tiên Giả ra đời, nó quy tụ toàn bộ tâm huyết và khát vọng của Vong Ngữ, muốn lần nữa giành lại vị trí độc tôn của mình.

Đây có thể nói là tác phẩm được vô số độc giả chờ đợi, có hi vọng phong thần giống như Quang Âm Chi Ngoại, nhất định sẽ không làm các bạn thất vọng.

Chúc các độc giả có những phút giây thư giãn trên dtruyen.com!

----------------------

Thập Vạn Đại Sơn, Nam Cương.

Trong một hang động rộng lớn âm u ẩm ướt, một giọt nước từ thạch nhũ vách đá trên đỉnh đầu rơi xuống, tách một tiếng, đập lên mi tâm một thiếu niên thanh tú, chừng mười ba, mười bốn tuổi.

Người thiếu niên có đôi môi tái xanh bị giọt nước rớt trúng, rùng mình một cái rồi từ từ mở mắt ra.

Hắn nhìn mái vòm tối đen, thoáng sững sờ giây lát rồi cục cựa muốn ngồi dậy.

- A… a...

Cảm giác đau đớn từ khắp người truyền tới làm hắn nhịn không được hít một hơi khí lạnh.

Cũng may tâm tính hắn có vẻ khá cứng cỏi nên chỉ cố chịu đau ngồi dậy, thuận tiện nhích người lùi về vách động trắng bóng phía sau.

Động tác của hắn kéo theo một tràng những tiếng loảng xoảng, tiếp đó là một tràng những tiếng rên rỉ liên tiếp vang lên.

Người thiếu niên càng hoảng hốt, cảnh giác đưa mắt nhìn quanh, lúc này mới phát hiện trong bóng tối quanh mình mơ hồ có ít nhất hai ba trăm bóng người nữa.

Trên một cổ tay của hắn có đeo một cái cùm nặng nề, có có một sợi xích kéo dài ra, nối liền với gông cùm trên tay hơn mười người quanh đó, nối bọn họ thành một dây.

- Ta đang ở đâu đây?

Người thiếu niên giật mình xong, trong lòng dâng lên sự nghi ngờ.

Hắn im lặng suy nghĩ một lúc lại kinh hãi phát hiện ra, mình cuối cùng không có đáp án.

Người thiếu niên cảm thấy đầu óc mình hoàn toàn hỗn loạn, nhớ lại những gì liên quan tới hắn lại hoàn toàn mịt mờ, cơ bản không nhớ ra được chuyện gì, điều duy nhất có thể nhớ được là tên của hắn, Viên Minh.

Hắn thế mà mất trí nhớ!

Nhưng không chờ Viên Minh biết được chuyện gì đã xảy ra, từ phía xa đột nhiên truyền tới một tiếng ầm ầm chấn động nặng nề, làm người ta hốt hoảng, giống như có một cánh cửa sắt dày bị người ta mở ra.

Ngay tiếp đó, một ánh lửa xé toang bóng tối u ám, tiếp đó lại thấy có có bảy, tám nam tử cao lớn vạm vỡ cầm đuốc trên tay, trên người mặc da thú, thắt lưng giắt thanh loan đao hình sừng trâu, vây quanh một nam tử cao lớn cởi trần bước tới.

Dưới ánh lửa chập chờn tranh tối tranh sáng, Viên Minh nhìn rõ hơn được những người kia. Đám người này có làn da màu đỏ sẫm, cơ bắp trên người nổi lên cuồn cuộn, thớ nào ra thớ ấy, trông tràn đầy hơi thở của sự hoang dã thời nguyên thủy.

Đặc biệt là gã nam tử cao lớn cởi trần dẫn đầu kia, đường nét cơ bắp trên người còn cường tráng hơn những kẻ còn lại, lực lượng toàn thân căng ra cảm giác như muốn nổ tung, nhìn giống như mấy bức tượng thần kim cương canh ở cửa chùa miếu vậy.

Mấy kẻ này để kiểu tóc rất đặc biệt, đầu cạo trọc lóc chỉ để lại một phần tóc trên đỉnh đầu bện thành một cái bím tóc to bự.

Viên Minh nhìn thấy cảnh tượng này, chẳng biết vì sao, trong lòng bỗng xuất hiện ba chữ ‘người Nam Man’.

Theo ý nghĩ này nổi lên, một mảnh trí nhớ được ghép lại, đồng thời những hình ảnh đứt đoạn cũng được xuất hiện.

Trong những hình ảnh này, có phố xá xa hoa náo nhiệt, có phủ đệ nguy nga lộng lẫy cùng những người ăn mặc lụa là, hắn cúi đầu nhìn lại quần áo trên người sớm đã bị mài thành vải rách, điều này khiến Viên Minh tin chắc rằng mình và những người Nam Man kia tuyệt đối không phải một loại người.

Ngay khi trong đầu Viên Minh còn đầy những nghi ngờ, nam tử cao lớn cởi trần dẫn đầu đột nhiên liếc nhìn về phía hắn rồi xí xố xì xồ nói một tràng.

Viên Minh nghe được cách phát thanh kỳ lạ kia khác xa ngôn ngữ trong trí nhớ của mình, nhưng nghe một lúc vẫn hiểu được.

Đây là tiếng Nam Man!

Kẻ kia nói rằng:

- Chỗ cuối cùng rồi, nhanh tay nhanh chân lên, đừng để sót!

Những gã người Nam Man mặc da thú khác nghe xong đều cầm đuốc tiến lên. Mỗi gã móc ra một món đồ trông như được làm bằng xương loài dã thú nào đó, trên mỗi món đều được gắn một viên đá màu đỏ lớn chừng ngón tay cái.

- Các ngươi là ai? Muốn làm cái gì?

Nhìn thấy một gã đang đi về phía mình, Viên Minh giả vờ bình tĩnh, dùng tiếng Nam Man hỏi một câu.

Nam tử cao lớn cởi trần nghe câu này, liếc nhìn hắn, lộ chút kinh ngạc, mà gã người Nam Man đang bước tới trước mắt hắn lại gầm nhẹ một tiếng, vung cây đuốc lên đập về phía mặt hắn.



Viên Minh nghiêng người tránh, cây đuốc bay sát bên vai hắn đập lên vách đá bắn ra một chùm hoa lửa.

Hoa lửa bắn tung tóe dọa cho một người bên cạnh Viên Minh sợ tới mức hét to một tiếng, co rúm người lại, ra sức chui vào vào một khe hở trên vách đá.

Nương theo ánh lửa, Viên Minh nhìn thấy được người kia cởi trần, phía dưới quây một cái váy đan từ cỏ khô, toàn thân đen nhánh giống như bị quét sơn, dáng người gầy gò, tóc tai cáu bẩn, thoạt nhìn không khác gì dã nhân.

Gã Nam Man kia cúi người, tóm mắt cá chân của dã nhân kéo ra. Gã chỉ dùng chút sức đã lôi được dã nhân ra ngoài, kế đó mặc kệ dã nhân giãy dụa kịch liệt thế nào, gã đưa khúc xương thú lên đỉnh đầu của dã nhân.

Chỉ thấy trên khúc xương thú kia lập tức phát ra một hào quang màu xanh lam giống như ma trơi, sau đó viên đá màu đỏ được khảm ở giữa cũng đột nhiên sáng lên.

Có điều, điểm sáng đỏ đó mới vừa sáng lên đã lập tức tắt đi.

Nam tử cao lớn cởi trần thấy thế, lắc đầu, nhíu mày.

Người Nam Man đang tóm cổ chân dã nhân kia thấy vậy, lập tức rút loan đao bên hông ra, tiếp đó dứt khoát chém về phía đầu của dã nhân.

Một tiếng ‘xoẹt’ vang lên, tiếp đó là tiếng rú thảm thiết, động tác giãy dụa của dã nhân tức, chậm lại, sau đó dần dần không còn cựa quậy gì nữa.

- Giết, giết người rồi...

Viên Minh chỉ thấy có máu nóng văng lên trên mặt, trong mũi tràn ngập mùi máu tanh khiến người ta muốn ói, đầu óc trống rỗng.

Trong lòng cảm thấy ớn lạnh khiến cả người hắn cứng đờ, thậm chí quên cả việc tiếp tục trốn tránh.

Đương nhiên, hắn có muốn tránh cũng không được, bởi vì trêb cổ tay hắn vẫn còn sợi dây xích lạnh như băng xích chung với thi thể còn ấm kia.

Hắn còn chưa kịp hoàn hồn, ánh sáng trước mặt chợt tối lại, đồng thời khúc xương thú kia cũng được đặt lên trên đỉnh đầu của hắn.

Theo quầng sáng màu xanh lét giống như ma trơi kia sáng lên, một ánh sáng đỏ như như ánh nến bừng lên nhưng không tắt ngay.

Chờ mấy hơi thở trôi qua, ánh sáng đỏ kia mới từ từ tắt đi.

Nam tử cao lớn mặc da thú một tay cầm xương thú, tay kia đặt lên chuôi đao bên hông, quay đầu nhìn về phía nam tử cao lớn cởi trần.

Nam tử cao lớn cởi trần suy nghĩ một lát, dường như hơi do dự, cuối cùng vẫn gật đầu.

Đợt tới khi bóng dáng gã rời đi, Viên Minh mới từ trong khiếp sợ lấy lại tinh thần.

Hắn cố ép xuống những nghi ngờ và kinh sợ, đưa mắt nhìn quanh mới phát hiện phần lớn những người bị xích chung với hắn đều là dã nhân tóc tai bù xù.

Bọn họ cũng như hắn, trong sự kinh hoàng, sợ hãi bị gã kia đưa khúc xương thú lên đỉnh đầu thử nghiệm, lần lượt từng người một.

Phàm là ánh đỏ chợt lóe rồi tắt đều sẽ bị gã nam tử cao lớn dùng một đao giết chết, chỉ người trên đầu duy trì ánh sáng đỏ trong chốc lát mới còn sống.

Nhất thời, tiếng kêu rên, tiếng khiếp sợ, tiếng xích sắt va chạm không ngừng vang lên bên tai.

Trước sau khoảng một canh giờ, khắp hang động tràn ngập mùi máu tanh nồng nặc.

Nam tử cao lớn cởi trần thấy mọi việc đã xong xuôi, lại bắt đầu huyên thuyên ra lệnh.

Kế đó, Viên Minh cùng hơn mười người may mắn còn sống được tháo khỏi sợi dây xích, mỗi người lại lần lượt bị còng tay xích chân áp giải qua một bên chờ đợi.

Viên Minh có chút lo sợ bất an, không biết những kẻ này muốn làm gì nhưng lại không dám mở miệng hỏi.

Có điều từ hành động vừa rồi của đám người Nam Man kia, không khó để nhìn ra đám người bọn họ đã thông qua một sự tuyển chọn gì đó, chắc hẳn sẽ tạm thời không bị giết hại.

Ngay lúc này, chỉ thấy gã nam tử cao lớn cởi trần bỗng lấy một cái chuông lục lạc màu trắng bạc bên hông ra, tay cầm lấy cán gỗ dựng thẳng lên và bắt đầu lắc.

- Đinh...

Một tiếng chuông lục lạc linh hoạt kỳ ảo vang vọng ở trong sơn động trống trải.



Viên Minh vừa mới nghe được âm thanh này, lập tức cảm thấy như bị đánh mạnh vào đầu, tuy không có cảm giác đau đớn gì nhưng thấy mặt mũi xây xẩm, ngay cả cảnh vật xung quanh cũng xuất hiện từng bóng chồng lên nhau.

Giữa sương mù mờ ảo, Viên Minh thấy trên đỉnh đầu những thi thể trong động có một đám linh quang sáng lên, tiếp đó có từng bóng người mơ hồ nối liếp nhau bay ra.

Chỉ thấy sau khi những bóng người kia bay ra khỏi đỉnh đầu của thi thể bước ra, từng người lần lượt chồng lên nhau, cuối cùng không ngờ giống hệt với thi thể trước đó.

Viên Minh bị dọa cho giật mình, đầu óc cũng tỉnh táo hơn.

Giờ đây, hắn mới kinh hoàng nhận ra rằng những cái bóng kia không phải do hắn hoa mắt mà tất cả đều là thật.

Có điều tất cả bọn họ đều cúi đầu, hai chân lơ lửng bay phía trên thi thể.

Viên Minh nuốt khan một cái, nhìn về phía nam tử cao lớn cởi trần kia, chỉ thấy gã lại lắc chuông lục lạc trong tay thêm một cái nữa.

- Đinh…

Âm thanh linh hoạt kỳ ảo kia lại vang lên, có điều lúc này Viên Minh không thấy hoa mắt chóng mặt nữa, hắn trơ mắt nhìn từng bóng người đang lơ lửng kia đều nhẹ nhàng bay về phía cái chuông lục lạc trên tay nam tử cao lớn.

Khi tới gần cái chuông, từng bóng người hóa thành từng điểm sáng chui vào trong chuông rồi biến mất không thấy tăm tích gì nữa.

- Không lẽ… Những cái bóng kia chính là hồn phách của họ?

Ý nghĩ này đột nhiên xuất hiện trong đầu khiến hắn lạnh sống lưng i.

Nếu không phải thông qua được phần kiểm tra thần bí kia, giờ này hắn không chỉ đầu một nơi, người một nẻo, e rằng cả hồn phách cũng bị rút đi như những người kia.

- Thu hoạch không tệ, có mười ba tên. Được rồi, tập hợp lại, chuẩn bị trở về.

Nam tử cao lớn cởi trần cất cái chuông đi, lau mồ hôi trên đầu rồi ra lệnh.

Có vẻ việc lắc chuông hai lần vừa rồi khiến gã tốn không ít sức lực.

Viên Minh kinh ngạc nhìn cái chuông trong tay nam tử cao lớn, cho dù không biết vật này là gì, nhưng những gã Người Nam Man trước mắt hắn chắc chắn không phải là người bình thường.



Ba ngày sau, ở một sơn cốc bị sương mù chướng khí che lấp trong Thập Vạn Đại Sơn.

Một đội ngũ những người đều đeo mặt bằng da thú màu xanh đang trùng trùng điệp điệp đi xuyên qua khí độc với màu tím xanh đan xen.

Những người này được chia rõ thành hai loại. Một là người Nam Man mặc da thú, lưng đeo loan đao. Tuy nhiên số lượng bọn họ rất ít, chỉ khoảng hai mươi người được phân ra hai đầu phía trước và phía sau của đội ngũ, thỉnh thoảng có người chạy qua chạy lại để duy trì trật tự. Mà một loại khác là một đoàn dài những tù nhân cởi trần, tay mang xiềng xích lấy đang lặng lẽ cúi đầu, lầm lũi bước đi.

Viên Minh thuộc nhóm sau. Hiện tại, hắn đang ở giữa đoàn, chân tập tễnh bước đi, theo đoàn người chật vật tiến về trước.

Mấy ngày nay, bọn họ đều chạy trong núi sông bùn đất, hắn trước sau không mở miệng nói câu nào, cũng không có ai hỏi tới hắn. Chỉ có điều thông qua một vài lời nói của đám người Nam Man kia, Viên Minh biết được hiện tại bọn họ đang ở trong Nam Cương, mà điểm cuối của chuyến hành trình này là một nơi có tên Bích La Động.

Chiếu theo lời của mấy gã nam tử cao lớn Nam Cương kia, đó là một nơi được thần linh che chở, cũng là thánh địa tu hành của bọn chúng. Còn đám người bọn họ được lựa chọn ra để đưa đi tới đó tiếp nhận quà tặng từ thần linh.

Dựa theo phong cách hành sự tà mà quỷ quái của đám người kia, Viên Minh không hề tin tưởng Bích La Động có thể là nơi an lành. Thứ đợi chờ hắn cũng chẳng phải là chuyện gì tốt, chẳng qua hiện giờ người là dao thớt ta là thịt cá, chỉ đành tới đâu hay tới đó.

Càng tệ hoăn là hắn chẳng nhớ lại thêm chút ký ức gì, vẫn không cách nào nhớ được mình là người phương nào.

Nhưng trong những phần trí nhớ còn sót lại của hắn, ‘Trung Nguyên’ phồn hoa hơn mảnh đất còn chưa được khai hóa này rất nhiều, bản thân hắn chắc hẳn đến từ đó. Nhưng vì sao mà hắn lại tới đây rồi còn bị thương nữa? Là bị kẻ xấu hãm hại hay kẻ thù đuổi giết?

Trong lòng Viên Minh có ngàn vạn suy nghĩ, hắn thầm hạ quyết tâm nhất định phải làm rõ hết mọi chuyện!

May mắn trong bất hạnh, trên đường đi đám nam tử cao lớn Nam Cương kia cũng không làm khó dễ gì bọn họ nữa.

Lúc đi đường, đám người này vẫn sẽ chia chút thức ăn cho đám tù nhân bọn họ đúng giờ, dù thức ăn chỉ là ít hoa quả khô khó nuốt trôi kèm ít thịt khô không đủ nhét kẽ răng. Hơn nữa đám kia còn có thể bôi cho bọn họ ít cao thuốc để trị liệu những vết thương trên người.

Trong quá trình chữa trị, Viên Minh mới phát hiện trên người mình cộng lại có hơn ba mươi mấy vết thương lớn nhỏ, trong đó có vết thương do bị chém, có vết thương do va đập, còn có cả vết thương do vật nhọn xuyên qua, thậm chí còn gãy mấy cái xương sườn.

Được cái là cao thảo dược mà mấy nam tử cao lớn Nam Cương kia bôi cho hắn đúng là hàng xịn thứ thiệt, mới ba ngày ngắn ngủi thôi, hầu hết các vết thương ngoài da của hắn đã lành miệng, chỉ còn mấy cái xương sườn bị gãy kia nhất thời khó mà lành được, may mắn ngoài hơi đau sẽ không ảnh hưởng tới hoạt động.

Mời các bạn đón trải nghiệm review Tiên Giả của tác giả Vong Ngữ. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật thú vị, cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!