Trang chủ » Review Tiểu Thiếp Vương Phủ

Tóm tắt truyện Tiểu Thiếp Vương Phủ

Tác giả: Hồng Cần Tô Tửu

Thể loại: Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Truyện Ngược, Truyện Sủng, Cung Đấu, Nữ Cường, Gia Đấu, Hài Hước, Điền Văn, Cổ Đại, Nữ Phụ

Tình trạng: Hoàn thành

Độ dài: 398 chương

Review Tiểu Thiếp Vương Phủ

Review Tiểu Thiếp Vương Phủ

----------------------

Văn án:


Mai Tố Tố xuyên thành một tiểu thiếp thời cổ đại.

Tiểu thiếp từng có hai nam nhân, người đầu tiên bị lưu đày, người lấy nàng hiện tại chỉ coi nàng là công cụ chinh phục bạch nguyệt quang, càng xui xẻo hơn, bạch nguyệt quang lại là chính thê của nam nhân đã lấy nàng.

Nói cách khác, chờ đến ngày bạch nguyệt quang nghĩ thông suốt, nàng cũng không thể tiếp tục giả vờ được nữa.

——

Cả vương phủ đều nói, vị ở Lan Hinh Uyển kia mới là người Vương gia đặt nơi đầu tim.

Tấn Vương điện hạ kiêu ngạo, lạnh lùng, lắm mưu nhiều kế, chẳng thèm để ai vào mắt, chỉ sủng ái duy nhất người này, hắn lén giấu người trong phủ, thứ gì tốt cũng cho nàng, xung quanh tiểu viện được canh chừng cẩn thận tựa như chiếc thùng sắt.

So với Mai thị vào phủ sau đó, đãi ngộ này thật sự quá khác biệt.

Trong lòng Mai Tố Tố cũng hiểu rõ địa vị của chính mình, vì vậy đối với sự sủng ái của Tấn Vương, nàng cũng không động lòng, chỉ giả vờ thuận theo những gì hắn muốn, đồng thời âm thầm nghĩ cách rời khỏi nơi này.

Cho đến ngày bạch nguyệt quang đột nhiên hẹn gặp nàng, nàng biết cơ hội của mình tới rồi.

... Khi Cơ Trường Uyên biết tin Mai Tố Tố đã rời đi, hắn chỉ thản nhiên ừ một tiếng, không có phản ứng dư thừa nào khác.

Hạ nhân trong phủ đều nghĩ Vương gia không thích Mai chủ tử, người trong lòng thật sự của hắn vẫn luôn là vị ở Lan Hinh Uyển kia, ngay cả bản thân hắn cũng nghĩ vậy.

Mãi đến sau này, hắn mới dần nhận ra rằng, mỗi lần hồi phủ, bản thân sẽ vô thức đi về một hướng, thỉnh thoảng khi hắn đang ngủ, bên tai cũng văng vẳng giọng nói quen thuộc của người nào đó, thậm chí khi hắn vô cùng mệt mỏi, hắn cũng vô thức gọi một cái tên...

Dường như có một khoảng không trong lòng hắn đang âm ỉ đau.

Hắn hối hận rồi.

----------------------

Trời còn chưa sáng, Mai Tố Tố đã mở mắt ra.

Trong phòng tối đen như mực, cũng không biết bây giờ là mấy giờ, mấy ngày nay không hiểu sao nàng đều tỉnh sớm, chắc là vì lạ giường.

Nàng đang nằm nghiêng trên giường, mặt hướng về phía trong, trước mặt tối đen không nhìn được gì, chỉ có thể cảm giác được ván giường phía dưới rất cứng, chăn trên người cũng đặc biệt nặng.

Loại giường này nàng ngủ không quen, cho dù phía dưới lót hai tầng chăn, nhưng độ thoải mái vẫn kém nệm Tịch Mộng Tư nhà nàng, lò xo mềm mại, nằm trên đó mọi người đều như bị dính chặt vào.

Mai Tố Tố nghĩ tới đây, trong đầu loạn thành một đống, có thể là nằm tư thế này hơi lâu, nửa người nàng đều cứng đờ, nhịn không được giật giật thân thể.

Nàng hơi duỗi thẳng chân, đang chuẩn bị xoay người nằm ngửa lại, phía sau đột nhiên truyền đến một tiếng hô hấp nặng nề.

Trong lòng Mai Tố Tố căng thẳng, vội vàng dừng động tác, theo bản năng nín thở, bàn tay đặt trong chăn không nhịn được mà lén nắm chặt lại.

Nhưng căn bản không có tác dụng gì, thân thể nóng bỏng của nam nhân rất nhanh đã dán lên lưng nàng.

......

Sau một hồi điên loan đảo phượng, nam nhân ngồi dậy, chờ bình tĩnh lại, quay đầu nhìn nữ nhân vừa được hắn yêu thương, nữ nhân nằm sau lưng hắn, thân thể hơi run rẩy, bộ dáng hình như còn chưa kịp bình tĩnh lại, trực tiếp khẽ cười ra tiếng.

Âm thanh có vẻ còn mang theo vài phần đắc ý.

Nam nhân xốc chăn ra rồi xuống giường, gọi người bên ngoài: "Thôi Tổ An ."

"Vương gia."

Bên ngoài có tiếng người nhỏ giọng đáp lại.

Cửa lập tức bị đẩy ra, mười mấy nha hoàn đi theo phía sau người cầm quần áo đồ dùng nối đuôi nhau tiến vào, cúi đầu im lặng, có trật tự, không phát ra bất kỳ tiếng động nào.



Nam nhân khoác ngoại bào rồi đi đến nhĩ thất bên cạnh.

Đồng thời, phòng ốc cũng hoàn toàn sáng lên.

Bình phong, móc treo quần áo, bàn trang điểm, đèn trên tường... cổ kính nhìn đến hoa cả mắt.

Đợi sau khi nam nhân thu dọn xong đi ra, Mai Tố Tố từ trên giường đứng lên, cũng không mặc quần áo, chỉ quấn chăn ngồi đó.

Nữ nhân dung mạo như hoa như nguyệt, có lẽ là vừa mới được yêu thương, khóe mắt hoa đào phong lưu nhuộm thắm xuân ý miên man, đẹp đẽ mê người, hai gò má lộ ra màu hồng phấn, tóc dài đen nhánh xõa xuống, có mấy luồng ẩm ướt dán lên thái dương, càng tăng thêm mấy phần phong tình.

Có lẽ nhìn thấy người bên trong đi ra, nàng theo bản năng ngẩng đầu lên nhìn, đối diện với khuôn mặt nam nhân như quan ngọc có chút sững sờ, sau đó hình như mới kịp phản ứng lại, ánh mắt sáng lên lại lập tức hơi u oán nhìn nam nhân một cái, mị nhãn như tơ*, nũng nịu hô một tiếng: "Vương... Gia..."

*Mị nhãn như tơ: ánh nhìn quyến rũ, mị hoặc.

Rõ ràng chỉ có hai chữ, nhưng hết lần này tới lần khác từ miệng nàng nói ra lại giống như bách chuyển thiên hồi*, lưu luyến triền miên.

*Bách chuyển thiên hồi: trăm lượt ngàn lượt.

Lén lút soi gương luyện hai ngày, Mai Tố Tố cảm thấy hẳn là đã có chút thành quả.

Đúng là đã có thành quả, Tấn Vương cảm thấy vừa rồi rửa mặt vẫn chưa tỉnh táo hẳn, nửa bên da đầu đều tê dại.

Nhưng từ trước đến nay hắn không bao giờ thể hiện cảm xúc ra ngoài, mặt không chút thay đổi vươn tay nắm lấy cằm nàng, ngữ khí thản nhiên ngầm cảnh cáo: "Thu hồi tâm tư nhỏ của ngươi đi, hầu hạ gia cho tốt, gia thoải mái, ngươi mới có cuộc sống tốt đẹp."

"..."

Mai Tố Tố trong lòng phê bình, nhưng trên mặt lại lập tức làm ra bộ dáng sợ hãi biết sai.

Bạn đang đọc review Tiểu Thiếp Vương Phủ mới nhất tại review truyện. Chúc các bạn có buổi đọc truyện thật vui vẻ cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!