Trang chủ » Review Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Tóm tắt truyện Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

Tác giả: Thập Vĩ Thố

Thể loại: Huyền Huyễn, Ngôn Tình, Xuyên Không, Hệ thống, Dị Năng, Trọng Sinh, Truyện Sủng, Nữ Cường, Gia Đấu, Hài Hước, Điền Văn, Hiện Đại

Tình trạng: Hoàn thành

Độ dài: 716 chương

Review Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực
Review Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực

----------------------

Thể loại: Mỹ thực, Điền văn, Ngọt sủng, Ngôn tình, HE, Hệ thống, Nữ cường, Hài hước, Vả mặt…

Văn án:

 

Trước khi Trình Nguyên Hoa gắn kết với hệ thống thì cô chính là cô gái nhỏ đáng thương mất cha mẹ, bị cướp vị hôn phu, còn bị bác cả và em họ đuổi khỏi gia tộc.

Sau khi gắn kết với hệ thống thì cuộc đời của cô khác hẳn. 

“Ting! Nhiệm vụ sơ cấp 1: Mở một quán ăn, thưởng cho [Thực đơn Trứng luộc nước trà]” 

Ban đầu cô chỉ muốn bán trứng luộc nước trà, mở một quán ăn hết sức bình thường. 

Kết quả phần thưởng của hệ thống đổi thành canh dưỡng sinh, canh dưỡng nhan trắng da, canh tăng cơ, canh kéo dài tuổi thọ . . . 

Trình Nguyên Hoa: “. . .” 

Em họ và vị hôn phu cũ của Trình Nguyên Hoa tốn nhiều công sức rốt cuộc cũng gặp được chủ của quán ăn Trình Ký cũng là thần bếp trẻ tuổi nhất.

Nhưng khoảnh khắc ngẩng đầu lên, nụ cười nịnh nọt treo trên mặt liền đông lại.

Bởi vì thần bếp trẻ tuổi địa vị cao được người khen tặng không ngớt thì ra là chị họ của cô ta, Trình Nguyên Hoa!

Lại nhìn trong quán . . . 

Cái người tạp vụ kia hình như là con trai ruột của đầu bếp hạng nhất?!

Cái người đang giết cá đúng là vua điện ảnh đã biến mất một năm nay?!

Rồi còn người trợ bếp trông giống như hội trưởng Hiệp hội Mỹ thực!!

Khoan đã!

Anh đẹp trai đang dịu dàng nhìn Trình Nguyên Hoa hình như là chủ của tập đoàn tài chính mà bọn họ không thể tới gần thì phải?!

----------------------

Trình Nguyên Hoa nằm ở trên giường gần một tháng, nằm đến mức cả người đau nhức, hai chân vô lực.

Cũng may cuối cùng cũng có thể xuống giường, tuy rằng thân thể còn có chút suy yếu, nhưng vết thương đã tốt hơn rất nhiều.

Phòng bệnh trống rỗng, cô bám vào tường chậm rãi đi.

“Ai u, Nguyên Hoa, sao cháu lại xuống giường!” Một bà cụ mang theo hộp đựng cơm tiến vào, vẻ mặt khẩn trương.

Trình Nguyên Hoa nở nụ cười: “Bà ngoại, cháu đã tốt hơn nhiều rồi, nên xuống giường đi lại một chút.”

Bà cụ vừa vào chính là bà ngoại của Trình Nguyên Hoa tên Từ Tú Uyển, sáu mươi lăm tuổi, tuổi này thật ra cũng coi như chưa quá lớn, nhưng trên mặt đã có nhiều nếp nhăn, sắc mặt vô cùng tái nhợt.

Ngón tay thô to, dễ nhận thấy là do thường xuyên làm việc nặng.

Từ Tú Uyển nghe cháu gái nói bản thân đã tốt hơn, lập tức cười híp mắt: “Vậy là tốt rồi, vậy là tốt rồi!”

Bà cụ bỏ hộp đựng cơm xuống, dìu Trình Nguyên Hoa đi chậm.

Trình Nguyên Hoa nghiêng đầu, cô so với bà ngoại cao hơn rất nhiều, nhìn thấy thân hình gầy yếu của bà ngoại, trong lòng cô không khỏi dâng lên một cỗ chua xót.

Hai người đi cũng không quá lâu, Trình Nguyên Hoa đã được đỡ ngồi xuống ăn cơm.

Bên trong hộp đựng cơm có một món mặn một món chay, đều là bà ngoại mang từ nhà tới, bà ngoại với ông ngoại của cô là Dương Lâm sống chung với nhau ở vùng ngoại ô thành phố, nơi đó có rất nhiều nông dân sinh sống, hoặc là dựa vào trồng trọt để kiếm sống, hoặc là buôn bán nhỏ.

Trước kia, ông bà ngoại cô vừa làm nông vừa bán đồ ăn sáng, nên tay nghề khá tốt.

Trình Nguyên Hoa cũng xem như nể mặt, ăn rất nghiêm túc.



Lúc này, lại có người đi tới, tiếng bước chân dày đặc, hiển nhiên không phải chỉ có một người.

Trình Nguyên Hoa ngẩng đầu lên nhìn, khi thấy được hai người vừa đến liền cau mày.

“Chị! Chị khỏe hơn chút nào chưa?” Em họ Trình Kiều Vân của cô ánh mắt tỏ ra lo lắng, như là thực sự khẩn trương vì cô.

Trình Nguyên Hoa không trả lời.

Người đàn ông bên cạnh Trình Kiều Vân nhíu mày. “Nguyên Hoa, em vẫn còn tức giận sao?”

Trình Nguyên Hoa chậm rãi nuốt đồ ăn trong miệng xuống, sau đó nhìn hắn nói: “Lúc ăn không nói chuyện.”

Hạ Gia Thịnh sửng sốt.

Trình Kiều Vân nhìn thấy Hạ Gia Thịnh ngây người, hai mắt lập tức đẫm lệ mông lung nói: “Chị, em biết chị hận em vì em cùng anh Gia Thịnh ở bên nhau, nhưng em thật sự không phải cố ý, lúc em cùng anh Gia Thịnh quen nhau, thực sự không biết anh ấy chính là anh trai nhà họ Hạ có hôn ước với chị.”

Trình Nguyên Hoa: “…”

Nếu không phải cô tình cờ nghe được Trình Kiều Vân cùng chị em thân thiết của cô ta nói chuyện điện thoại, thì đoán chừng cô cũng nghĩ như những người khác, cho rằng Trình Kiều Vân thật sự không phải cố ý.

Nhưng chính tai cô đã nghe được, cũng biết được Trình Kiều Vân nghe ngóng được thời gian Hạ Gia Thịnh về nước nên đã cố ý diễn cảnh tình cờ gặp.

Có lẽ lúc đầu cô ta chỉ là muốn cô không được thống khoái, chỉ là trăm triệu lần thật không ngờ, cuối cùng cô ta thật sự yêu đương cùng người vừa có tiền lại có bộ dạng tốt như Hạ Gia Thịnh.

Trình Nguyên Hoa từ chối cho ý kiến, cũng không vì mấy lời nói kia mà tức giận, lúc trước khi cô nghe được lời kia cũng không có vạch Trần Trình Kiều Vân, rất đơn giản bởi vì cô vốn không muốn đính hôn cùng Hạ Gia Thịnh.

Hôn ước này là do cha của cô Trình Trường Tây cùng với cha Hạ Gia Thịnh vui miệng nói đùa với nhau, cô từ sớm đã thuyết phục cha mình giải trừ hôn ước.

Trên đây là bài viết review Trở Thành Quốc Bảo Nhờ Mỹ Thực mới nhất tại Reviewtruyen. Chúc các bạn sẽ có buổi đọc truyện thật thú vị, cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!