Trang chủ » Review Vô Cực Ma Đạo

Tóm tắt truyện Vô Cực Ma Đạo

Tác giả: Nghịch Thương Thiên

Thể loại: Tiên hiệp, Kiếm hiệp, Truyện Khác, Dị Giới, Huyền Huyễn, Tiểu thuyết, Thám Hiểm, Đông Phương, Cổ Đại

Tình trạng: Đang ra

Độ dài: 700 chương

Review Vô Cực Ma Đạo
Review Vô Cực Ma Đạo

Ma đạo! Ma đạo thuần túy! Tâm địa cay độc, ti bỉ vô sỉ, gian xảo vô cùng... Thế nào là nhân nghĩa, thế nào là thương hoa tiếc ngọc? Nhổ cỏ tận gốc, diệt môn diệt phái như cơm bữa, trảm tận giết tuyệt... tất cả để không phải sống một cuộc đời tầm thường, để xưng bá tu chân giới.


Vô Cực Ma Tông vốn là môn phái ma đạo nhị lưu, còn trong Thiên Huyền đại lục số lượng môn phái tu đạo tu ma lên tới hàng ngàn hàng vạn, môn phái nhị lưu vốn chẳng đáng cho ng ta nhớ tới.

Cho tới ngày Đinh Hạo gia nhập tiểu phái Ma Đạo sát nút tam lưu này, khiến cả Đạo môn Ma môn trong thiên hạ đều phải ghi nhớ cái tên Vô Cực Ma Tông! Danh hiệu Vô Cực Ma Quân cũng gắn liền với Đinh Hạo, khiến hắn trở thành người đầu tiên trong ngàn năm qua của Vô Cực Ma Tông nhận được phong hào!

Tốc độ tu chân của Ma đạo vốn rất nhanh chóng, nhưng công pháp tu luyện của Vô Cực Ma Tông lại cực kỳ chậm chạp, còn chẳng bằng công pháp tu đạo bình thường. Nhưng Đinh Hạo lại khiến tốc độ tu luyện của Vô Cực Ma Tông tăng gấp trăm lần, khiến môn phái quật khởi như siêu tân tinh lóa mắt.

Đinh Hạo, lòng dạ độc ác, lãnh khốc khát máu, to gan lớn mật nh ý chí lại kiên định, tâm tư kín kẽ, gian xảo như cáo, hiển nhiên là nhân tuyển tu ma tốt nhất!

----------------------


Chỉ một giờ nữa, trời đất sẽ trở lên hoàn toàn tối đen, mỗi tấc đất của rừng rậm đều phảng phất như bị ánh hoàng hôn hòa tan ra.

Đinh Hạo tiến bước vào sâu trong rừng, theo truyền thuyết, chưa từng có thợ săn nào có thể đi tới nơi tận cùng của khu rừng này. Tại nơi đây có thần tiên quỷ quái ẩn núp, cho dù là thợ săn tinh minh cường tráng cũng chẳng thể hoàn toàn chinh phục được nơi này.

Đinh Hạo khi còn rất nhỏ đã nghe các lão nhân trong thôn nói, nếu ngươi không nghe lời, làm chuyện xấu sẽ tống ngươi vào Hắc Phong sâm lâm.

Hắc Phong sâm lâm chính là tên mà thôn dân đặt cho mảnh rừng rậm này. Bởi vì trong rừng, vô luận là thứ gì cũng đều hùng vĩ hơn ở nơi khác, nó có diện tích lớn, động vật và thực vật cũng vậy.

Ở nơi sâu trong Hắc Phong sâm lâm , đại thụ cành lá tươi tốt che cả bầu trời, quanh năm âm phong thổi vi vu, tử khí nặng nề, tiếng côn trùng kêu ít hơn nơi khác rất nhiều.

Sau này, khi Đinh Hạo đã hiểu chuyện thì không hề tin những lời của các lão nhân nữa, cũng không tin rằng sâu trong khu rừng rậm này có thần tiên quỷ quái gì, nhưng hắn lại tin trong khu rừng này đích xác có chỗ thần bí, cũng tin tưởng bản thân mình sẽ có một ngày hoàn toàn chinh phục nó. Đây cũng chính là mộng tưởng của mỗi thợ săn trong Sơn Hà thôn, nhưng khu rừng rậm này lại chưa cho thợ săn nào có cơ hội hoàn thành giấc mộng!

Nó giống như cái miệng khổng lồ của ma vật, không ngừng nuốt chửng những thợ săn ưu tú nhất!

Khi xưa Đinh Hạo được lão thợ săn Trương Thành tìm thấy ở trong rừng, lúc đó Trương Thành vốn đã săn được vài con thú và chuẩn bị về thôn, trên đường lại phát hiện ra Đinh Hạo đang nằm trong cái giỏ tre không khóc không cười, mở to hai con ngươi đen bóng nhìn lão.

Cái giỏ tre đó được làm rất vội vàng, các thanh trúc đều chưa được vót cẩn thận, Trương Thành còn sợ thanh trúc cứa vào người đứa bé, do dự một chút liền bế đứa trẻ ôm vào trong lòng mình. Trên người đứa trẻ có một cái yếm đỏ, trên cổ có đeo một khối ngọc bài màu xanh lục, trên ngọc bài khắc hai chữ Đinh Hạo.



Trương Thành vốn tưởng là cha mẹ Đinh Hạo ở gần đó, chỉ là có việc phải tạm rời đi nên mới ôm Đinh Hạo vào lòng, đợi cha mẹ nó đến tìm. Nhưng đợi đến lúc trời tối mà không thấy bóng dáng ai cả.

Vì vậy Trương Thành liền bế Đinh Hạo về nhà. Mấy ngày sau, ngày nào Trương Thành đều từ sáng sớm ôm Đinh Hạo trở lại chỗ đó đợi “cha mẹ” của nó. Nhưng vẫn không thấy cha mẹ của nó đến tìm. Trương Thành liền nhận nuôi nó, dùng chữ trên ngọc bài đặt tên là Đinh Hạo và dạy nó kỹ xảo săn bắn. Cho đến khi Đinh Hạo mười ba tuổi, Trương Thành ở trong rừng sâu bị hổ cắn chết mới thôi.

Những đứa trẻ vùng sơn dã thành thục rất sớm, Đinh Hạo từ khi còn rất nhỏ đã đi theo Trương Thành vào trong rừng săn bắn. Trên phương diện săn bắn, Đinh Hạo luôn biểu hiện thiên phú kinh người, cơ trí, cứng cỏi, dũng cảm, tỉnh táo, những phẩm chất mà thợ săn cần hắn phảng phất như là trời sinh ra đã có. Mà trên phương diện kỹ xảo săn bắn cũng bỏ lại các bạn đồng lứa rất xa phía sau. Tất cả thợ săn trong thôn đều tin tưởng rằng, Đinh Hạo khi lớn lên nhất định là mộy thợ săn tối ưu tú của Sơn Hà thôn.

Hai năm trước, khi Đinh Hạo lưng vác một con hổ mang về thôn, đã càng chứng tỏ điều đó với mọi người. Thân thể cao gần một mét chín, mỗi khối cơ trên người đều tràn ngập lực lượng bộc phát, về mặt tốc độ và lực lượng trong thôn đã không còn ai có thể so sánh với hắn.

Mày rậm mắt to, trên khuôn mặt vuông vức, mỗi góc cạnh đều rất rõ ràng, tuy mới chỉ mười tám tuổi nhưng cả người từ trên xuống dưới đều đã tràn ngập vẻ đẹp dương cương của nam nhân!

Đinh Hạo đã không còn nhớ được đây là lần thứ bao nhiêu mình đi đến chỗ này rồi, khu vực này cách thôn đã rất xa, nếu bây giờ không trở về thôn ngay thì hôm nay đừng có nghĩ trở lại thôn được nữa. Hơn nữa đi tiếp về phía trước, sẽ hoàn toàn không phải là mảnh rừng rậm mà hắn quen thuộc. Kia chính là nơi có nhiều truyền thuyết nhất trong Hắc Phong sâm lâm, cũng là địa phương thần bí nhất, nguy hiểm nhất.

Rất nhiều lần trước kia hắn đều dừng bước tại chỗ này, một mặt là do cảm thấy mình chưa phải là thợ săn ưu tú nhất của Sơn Hà thôn, chưa sẵn sàng, mặt khác là trong lòng vẫn còn lo lắng, nghĩ đến mình còn chưa báo đáp hoàn toàn ơn nuôi nấng của thôn dân Sơn Hà thôn đối với mình.

Nhưng bây giờ hai điều đó đã không thể trói buộc đước hắn nữa, hắn đã săn được một con mãnh hổ rất nguy hiểm nên không cảm thấy có cái gì có thể uy hiếp hắn.

Trên đây là bài viết review Vô Cực Ma Đạo mới nhất tại Reviewtruyen. Chúc các bạn sẽ có buổi đọc truyện thật thú vị, cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!