Trang chủ » Review Thập Niên 60: Gây Dựng Lại Gia Đình Hằng Ngày Nuôi Con

Review Thập Niên 60: Gây Dựng Lại Gia Đình Hằng Ngày Nuôi Con

Tóm tắt truyện Thập Niên 60: Gây Dựng Lại Gia Đình Hằng Ngày Nuôi Con

Tác giả: La Tử Phùng

Thể loại: Ngôn Tình, Trọng Sinh, Truyện Sủng, Gia Đấu, Hài Hước, Điền Văn, Hiện Đại

Tình trạng: Hoàn thành

Độ dài: 572 chương

Review Thập Niên 60: Gây Dựng Lại Gia Đình Hằng Ngày Nuôi Con
Review Thập Niên 60: Gây Dựng Lại Gia Đình Hằng Ngày Nuôi Con

----------------------

Thể loại: Ngôn tình, Hiện đại, Làm ruộng, Nuôi con, Trọng sinh, Xuyên sách, Ngọt sủng, Bình đạm sinh hoạt...

Văn án:

Lê Ngọc Quế sống lại, phát hiện mình gả cho quân nhân tên Hàn Liệt còn có hai đứa bé, vậy mà là hai nhân vật phản diện tiếng tăm lẫy lừng trong một quyển sách. Cô ta tranh thủ thời gian ly hôn, không có ý tốt đem Hàn Liệt giới thiệu cho em họ Tố Tố.

 Đời trước Liễu Tố Tố trôi qua quá tốt, cô ta trông thấy mà đỏ cả mắt, một đời này dứt khoát để Liễu Tố Tố bị hai nhân vật phản diện kia giày vò, còn mình tự trải qua ngày lành sống sung sướng tự tại.

......

Liễu Tố Tố là một bậc thầy về xây dựng đến từ thế giới tương lai, một giấc ngủ dậy phát hiện mình không chỉ xuyên sách mà còn xuyên vào thập niên 60 cực kì khan hiếm lương thực.

Nguyên chủ xuống nông thôn lại bị tên chồng bội bạc bỏ rơi, cố tình một lòng nhớ thương tra nam, bỏ hai đứa con nhỏ không nói, còn cầm lễ hỏi của một vị quân nhân để chạy vào trong thành tìm tra nam, không ngờ nửa đường lại xảy ra chuyện ngoài ý muốn.

Trong lúc Liễu Tố Tố hôn mê, vị quân nhân Hàn Liệt kia lại mang theo bốn đứa trẻ tìm tới đây, hỏi cô rốt cuộc có nguyện ý kết hôn đi tuỳ quân hay không?

Liễu Tố Tố nhìn sang bốn đứa nhỏ, hai đứa là vai phản diện độc ác ở trong sách, hai đứa còn lại thì chết một cách thê thảm.

Liễu Tố Tố cảm thấy đau đầu, quay sang hỏi anh: “Hàn phó đoàn trưởng, anh nguyện ý mỗi tháng nộp hết tiền trợ cấp cho tôi để nuôi bọn trẻ sao?”

Hàn Liệt thất thần gật gật đầu.

“Được, vậy thì kết hôn đi.”

Thập niên 60 này không có gì quan trọng bằng việc lấp đầy cái bụng, về phần bốn đứa nhỏ kia...

Liễu Tố Tố: Đến căn nhà khó nhất mà mình còn có thể xây, toà nhà phức tạp nhất vẫn có thể sửa, chả lẽ phải sợ bốn đứa quỷ nhỏ này sao?

Chờ đến khi Lê Ngọc Quế nghĩ đến xem Liễu Tố Tố để chê cười, lại phát hiện nguyên bản bốn nhân vật vai ác sao bỗng dưng lại biến thành nhân tài giỏi giang rồi?

----------------------

“Đó là ai vậy?”

“Đó không phải là Liễu Tố Tố nhà thím Liễu à, sao lại nằm trên mặt đất thế kia?”

“Mấy người còn không biết ư? Liễu Tố Tố đi tìm tên đàn ông bỏ rơi vợ con muốn về tỉnh thành! Hẳn là cũng là bởi vì vậy nên cô ấy mới nghĩ quẩn đấy, ngày đó tôi cũng nghe được mọi chuyện, cô ấy vì giữ lại tên đàn ông kia mà khóc lóc cực kì thảm thiết!”

“Haizz, tôi đã sớm nói không nên tìm chồng ở trong thành phố rồi mà, phụ nữ nông thôn như chúng ta sao có thể trói được tim của bọn họ chứ, cô ấy cứ một hai không nghe, lần này thì tốt rồi!”

.........

Đủ loại ngôn ngữ từ bốn phương tám hướng truyền tới, Liễu Tố Tố vẫn nằm ở ven đường, hai mắt trống rỗng nhìn lên bầu trời, cả người không hề nhúc nhích.

Không phải là bởi vì nguyên nhân nào khác, mà là lúc này Liễu Tố Tố nằm ở đây đã sớm không phải người bị các thôn dân nghị luận kia. Nói một cách khác, cô thật sự xuyên qua rồi.

Liễu Tố Tố thực sự không nghĩ tới mình chỉ cứu người một phen, thế mà liền gặp tai nạn xe cộ rồi trực tiếp mất mạng, ban đầu cô còn cho là mình chết rồi, nhưng lại nghe được một thanh âm vang lên bên tai: “Tôi là người ở thế giới khác cô, hiện tại cô có cơ hội sống lại một lần nữa, chỉ cần giúp tôi nuôi dưỡng tốt bọn trẻ và hiếu thuận với mẹ tôi là được, cô có đồng ý hay không?"

Liễu Tố Tố đương nhiên đồng ý.

Nếu được sống thì làm gì có ai muốn chết?

Trước đây cô là một đứa trẻ mồ côi, được quốc gia bồi dưỡng thành tài, một đường chuyên tâm học tập, cuối cùng đã tới thời điểm đền đáp cho tổ quốc, trong lòng tràn ngập khát vọng cống hiến, sao có thể cam tâm cứ như vậy mà chết đi được?

Thấy Liễu Tố Tố đồng ý, lúc này âm thanh kia mới than thở một tiếng: “Được, nếu vậy thì tôi sẽ không phải chịu chỉ trích khi làm một người mẹ và người con nữa.”

Chờ chút...mẹ ư?

Xưng hô này là sao chứ?

Liễu Tố Tố vừa định nói chuyện, âm thanh kia đã biến mất, một lực mạnh truyền đến trên người khiến cô lâm vào hôn mê, đợi đến lúc tỉnh lại, một đoạn kí ức không phải của mình bỗng hiện ra, chờ sau khi biết rõ đầu đuôi sự việc, Liễu Tố Tố có chút cảm thấy muốn mắng chửi người.

Bởi vì lúc này cô mới ý thức được xưng hô kì quái kia là từ đâu ra... cô vậy mà xuyên qua lịch sử, lại còn là thập niên 60!

Mặc dù khoảng cách của đoạn lịch sự này với sinh hoạt tương lai của Liễu Tố Tố mười phần xa xôi, nhưng mặc kệ là sách lịch sử hay là trong phim phóng sự, tất cả đều không thiếu đoạn miêu tả về giai đoạn quá khứ này, nói tóm lại cũng chỉ có một chữ__nghèo!

Không phải nghèo bình thường, mà là toàn bộ xã hội và toàn bộ quốc gia đều nghèo. Đừng nói cái gì cá thịt linh tinh, ngay cả ăn trứng gà cũng là một điều xa xỉ.

Nhất là hơn một năm về sau sẽ tiến vào thời kì vô cùng khó khăn, chính là nạn đói ba năm, thời gian ba năm đó Liễu Tố Tố đã từng nghe người ta nói qua, không chỉ hoa màu chết héo, còn không thu hoạch được một hạt lương thực nào, điều kiện tốt một chút thì người ta còn có thể dựa vào ăn lương thực dư miễn cưỡng sống qua ngày, điều kiện không tốt cũng chỉ có thể ăn vỏ cây hoặc bùn đất, người chết đói hay chết vì bệnh cũng không ít.

Vừa nghĩ tới cảnh tượng đó, Liễu Tố Tố liền cảm giác trong lòng bỗng nhiên ớn lạnh.

Nhưng cái này còn không phải tất cả, điều làm cô phiền não còn có chuyện của nguyên chủ.

Nguyên chủ vốn dĩ theo mẹ tái hôn, về sau khi cha ruột chết, mẹ của nguyên chủ tên Liễu Thục Vinh lại mang theo cô về nhà mẹ đẻ, năm thứ hai gả cho Vu Đại Trụ cũng mất vợ.

Mong một số review Thập Niên 60: Gây Dựng Lại Gia Đình Hằng Ngày Nuôi Con mà Reviewtruyen sẽ giúp bạn có thêm thông tin trước khi đọc truyện. Chúc bạn có những giây phút đọc truyện vui vẻ!