Trang chủ » Review Thập Niên 70: Xuyên Qua Nuôi Con, Nằm Thẳng

Review Thập Niên 70: Xuyên Qua Nuôi Con, Nằm Thẳng

Review truyện Thập Niên 70: Xuyên Qua Nuôi Con, Nằm Thẳng

Tác giả: Tam Quyển Thành Sách

Thể loại: Ngôn Tình, Truyện Sủng, Điền Văn, Hiện Đại

Tình trạng: Hoàn thành

Độ dài: 281 chương

Review Thập Niên 70: Xuyên Qua Nuôi Con, Nằm Thẳng
Review Thập Niên 70: Xuyên Qua Nuôi Con, Nằm Thẳng

----------------------

Giới thiệu:

Bác sĩ thời hiện đại Kiều Mãn Nguyệt gặp phải cảnh bạo lực ở bệnh viện, mở mắt ra đã đến thập niên 70.

Bởi vì cha mẹ nguyên thân bất ngờ qua đời, để lại cho cô hai em trai chưa đầy bảy tuổi.

Nhà vừa không có tiền vừa không có lương thực, mỗi ngày còn phải làm việc.

Kiều Mãn Nguyệt: Mệt mỏi quá, hủy diệt đi!

Nghe nói đoàn trưởng Cố Thừa Phong đang tìm người tái giá, tiễn lương mỗi tháng hơn một trăm, Kiều Mãn Nguyệt đang sắp chết trên giường bất ngờ ngồi dậy, vội vàng giơ bàn tay nhỏ bé lên:

"Tôi có thể!"

Còn về hai đứa con mà vợ trước của đối phương để lại.

Cá mặn Kiều Mãn Nguyệt khoát tay, rận nhiều không nhột, nợ nhiều không buồn, đã có hai đứa, còn sợ thêm hai đứa nữa sao?

Người trên đảo nghe nói nhà họ Cố có bốn đứa con nít, đều dồn dập cảm khái.

Vợ của đoàn trưởng Cố thật đáng thương, làm việc hết sức không được cảm ơn, nuôi đứa bé không phải là con ruột của mình.

Kiều Mãn Nguyệt: Các người không hiểu cuộc sống nằm ngang vui vẻ!

Em trai lớn cướp cái xẻng trong tay cô: "Chị, để em nấu."

Em trai út cầm ghế đến cho cô: "Chị, chị ngồi đi, em nhóm lửa."

Đại Bảo lấy nước cho cô: "Mẹ kế, mẹ uống nước đi, con đi rửa rau."

Nhị Bảo... Nhị Bảo còn nhỏ, đứng ở sau lưng đấm lưng cho cô.

Kiều Mãn Nguyệt: Thật là quá vui vẻ!

Cố Thừa Phong mỗi ngày đi sớm về trễ bận rộn kiếm tiền: ???

----------------------

“Mãn Nguyệt, như thế nào? Tống Gia Bảo được đúng không?”

Kiều Mãn Nguyệt từ công xã Hồng Kỳ ra, vừa bước đến cửa thôn của thôn Kiều Gia, một người phụ nữ dẫn theo hai đứa trẻ vội vàng bước lên nghênh đón.

“Không như thế nào cả.” Kiều Mãn Nguyệt lau mồ hôi trên trán, lại nhận lấy bình nước đứa trẻ đưa qua, mở ra uống vài ngụm, lời ít ý nhiều nói: “Cháu với anh ta không hợp nhau.”

Lời nói vừa dứt, hai đứa trẻ ốm đến nỗi chỉ còn lại da bọc xương thở phào nhẹ nhõm rất rõ ràng.

“Sao mà không thích hợp? Nhà họ Tống làm lương thực hàng hóa, cha mẹ của Tống Gia Bảo đều là nhân viên nhà nước, chỉ cần cháu gả qua đó, thì không cần ra đồng nữa.”

Trong giọng điệu của bác gái Kiều chỉ tiếc rèn sắt không thành thép.

Khuôn mặt nhỏ nhắn của hai đứa trẻ lại trở nên căng thẳng.

“Bác gái à, bác không cần khuyên nữa, cháu thà rằng mỗi bữa đều đói bụng cũng sẽ không gả cho Tống Gia Bảo.” Kiều Mãn Nguyệt nói xong, dắt hai đứa em trai tiện nghi đi về nhà.

Bác gái Kiều thấy bộ dạng thờ ơ này của cô, gấp đến mức dậm chân.

Trên đường trở về.

Đứa trẻ bên phải của Kiều Mãn Nguyệt nhìn thoáng qua cô, cẩn thận từng li từng tí hỏi: “Chị, chị thật sự không gả cho nhà họ Tống sao?”

“Không gả!” Kiều Mãn Nguyệt nói chắc như đinh đóng cột.



Hai đứa trẻ nghe xong nhìn nhau, đều lộ ra khuôn mặt tươi cười thật tươi.

Kiều Mãn Nguyệt nhìn về phía bọn nó, nhếch mép nói: “Nhưng mà nếu gặp được người làm cho chị hài lòng, vẫn là sẽ gả thôi.”

Hai đứa trẻ lặp tức nhíu khuôn mặt nhỏ lại, lộ ra biểu cảm căng thẳng thấp thỏm.

Kiều Mãn Nguyệt không quan tâm bọn nó nữa, vung vẫy bình nước bước lớn về phía trước.

Tại sao cô muốn phải kết hôn một cách gấp gáp như vậy, vậy thì phải bắt đầu nói từ khi đến thời đại này.

Vốn dĩ Kiều Mãn Nguyệt là một vị bác sĩ hiện đại, không nghĩ đến xui xẻo gặp phải một trận gây rối bệnh viện.

Lúc đó tình cảnh khó có thể khống chế, mọi người ở gần hiện trường đều chạy tán loạn, không biết ai không cẩn thận gạt chân cô, làm cô ngã thẳng về phía con dao trong tay người gây rối bệnh viện, đâm thẳng vào tim, đến cả cơ hội cấp cứu cũng không có.

Lúc cô tỉnh lại lần nữa, phát hiện bản thân đã đến năm 1970, đã trở thành một thành viên đội sản xuất của thôn Kiều Gia công xã Hồng Kỳ thành Bình Phúc.

Cơ thể ban đầu cùng tên cùng họ với nàng, từ nhỏ đến lớn được nuông chiều, bởi vì đầu óc thông minh, cha Kiều mẹ Kiều đều mong cô có tiền đồ, cứng rắn nghiến răng tạo điều kiện cho cô học đến đại học.

Thế nhưng vào năm Kiều Mãn Nguyệt học năm hai, tình hình cả nước đột nhiên trở nên căng thẳng, Kiều Mãn Nguyệt nhìn giáo viên và bạn học bị báo cáo, dưới sự sợ hãi đã quay về thôn Kiều gia.

Chuyện này đã tạo thành đả kích rất lớn cho Kiều Mãn Nguyệt, cô kiêu ngạo xem thường người làm ruộng, cũng không chịu ra ruộng kiếm điểm công, mỗi ngày ngủ đến khi mặt trời mọc lên đỉnh mới chịu dậy.

Các bạn đang đọc Review Thập Niên 70: Xuyên Qua Nuôi Con, Nằm Thẳng mới nhất tại Review truyện. Chúc bạn có buổi đọc truyện vui vẻ cảm ơn các bạn đã quan tâm và theo dõi!