Trang chủ » Review Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ Yêu Tận Trời

Review Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ Yêu Tận Trời

14:08 06/11/2023 Nguyễn Mai Tiên Thảo

Review truyện Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ Yêu Tận Trời - tác giả Công Tử Như Tuyết

Tác giả: Công Tử Như Tuyết

Thể loại: Ngôn Tình, Quan Trường

Tình trạng: Đang ra

Độ dài: 1498 chương

Review Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ Yêu Tận Trời
Review Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ Yêu Tận Trời

----------------------

Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ Yêu Tận Trời - Đang tiến hành - Công Tử Như Tuyết

Giới thiệu truyện ngôn tình đặc sắc này:

Bùi Vân Khinh mở choàng mắt, thấy không phải là không gian chiến tranh với lửa đạn bay đầy trời, mà là ngọn đèn thuỷ tinh lấp lánh trên trần nhà.

Đây là, Đường cung!

Cô không chết?!

Cửa phòng bị người ta đẩy mạnh ra, tiếng bước chân lảo đảo đang đi đến bên cạnh giường.

"Dám nổ súng với tôi?"

Đó là giọng của Đường Mặc Trầm!

Bùi Vân Khinh nghiêng mắt nhìn về nơi có giọng nói, đúng lúc nhìn thấy một thân hình. Cằm chợt căng thẳng, đã bị hai ngón tay cứng rắn như kiềm sắt nằm giữ.

"Bùi Vân Khinh, em to gan lắm!"

Màu da sạch sẽ, trơn tựa bạch ngọc, như được thượng đế cẩn thận cầm kính lúp, tỉ mỉ từng bước từng bước điêu khắc ra ngũ quan anh tuấn. Lần gặp mặt năm 17 tuổi ấy, khuôn mặt mà chỉ nhìn một cái cũng khiến bản thân giật mình, giờ phút này đang đứng trước mắt cô.

Đường Mặc Trầm!

Anh cũng không có chuyện gì?!

Một trận kinh hỉ trong đầu, Bùi Vân Khinh chống tay đứng dậy.

"Vết thương của anh..."

“Không trúng tim tôi, em rất thất vọng phải không? Em nghĩ rằng tôi không biết em làm gì sao? Không lo học hành cho nghiêm chỉnh, cả ngày cùng một đám cặn bã túm tụm lại với nhau.”

“Để lên được đại học, bao nhiêu đau khổ vất vả em đã quên rồi sao? Tổ chức sinh nhật xuyên đêm?! Còn sử dụng thuốc phiện nữa... Thứ độc hại này mà cũng dám động vào, không thông minh được tí nào sao, Bùi Vân Khinh? Những gì tôi dạy em trong nhiều năm qua đâu rồi!"

Nhưng mà, đó đã là chuyện xảy ra mười năm trước!

Không lẽ… Cô đã trọng sinh?!

----------------------

Oanh - -

Lại một đợt pháo kích rơi bên cạnh lều chữa bệnh cho thương binh. Cả một vùng đất, kể cả giường giải phẫu đều chấn động mãnh liệt, ngay cả nữ y tá đang cầm máu bên cạnh cũng run rẩy theo.

Đối diện, người đang đứng ở vị trí chỉ đạo chính là Bùi Vân Khinh lại thản nhiên như không.

"Tăng áp suất oxy lên cao nhất đi!"

Nữ y tá sắc mặt trắng bệch nhìn chăm chú vào lỗ thủng to đùng trên lều, từ nơi này có thể nhìn thấy vài bóng người đang xông về đây.

"Bác sĩ Bùi, có người... Đến kìa!"

Bùi Vân Khinh nói to hơn.

"Mau tăng áp suất oxy lên cao nhất!"

Ở trong mắt cô, chỉ có cuộc giải phẫu và bệnh nhân trước mắt.

Nữ y tá phục hồi tinh thần lại, tay trái run run tăng máy áp suất oxy cao hơn. Chú ý tới đồng nghiệp bên cạnh bị đạn lạc bắn trúng ngã xuống, dùng sức cắn chặt răng mới không bật khóc thành tiếng.

Rẹt rẹt - -

Chiếc lều chữa bệnh bị người từ bên ngoài đẩy mạnh vào, một quân nhân cao lớn trang bị đầy đủ võ trang sải từng bước dài xông tới, tầm mắt đảo qua y tá nhỏ, dừng ở trên mặt Bùi vân thanh.

Cho dù cô chỉ lộ ra một đôi mắt, anh vẫn có thể liếc mắt một cái liền nhận ra đó là người mà mình muốn tìm, trong mắt lóe lên mừng như điên, xông lại, kéo tay phải của cô.



"Vân Khinh, theo anh!"

Nghe được thanh âm quen thuộc kia, Bùi Vân Khinh vẫn luôn vô cảm ngay lập tức biến sắc lập tức chớp mắt không ngừng, xoay mặt nhìn về hướng người mới tới.

Vóc người cao lớn, trên người là bộ quân phục dã chiến. Dù trên mặt thoa bùn đất ngụy trang nhưng vẫn không che giấu được ngũ quan tinh xảo cùng ánh mắt sáng ngời.

Mặc dù đã mười năm không gặp, cô cũng chỉ cần liếc mắt một cái đã có thể nhận ra anh.

Đường Mặc Trầm!

Trái tim, đột nhiên đập dồn dập không ngừng.

Bất chợt, lại lạnh xuống.

"anh nhận lầm người rồi!"

"Tôi biết là em!"

Cánh tay của người đàn ông không hề thả lỏng, ngược lại càng xiết chặt hơn, chặt đến mức làm cô đau nhói.

Môi cô run lên, lại nghiêng mắt nhìn thẳng vào ánh mắt của người nọ, trong ánh mắt anh có ánh sáng.

không, không phải ánh sáng!

Đó là ngọn lửa!

Ngọn lửa nhanh chóng biến mất, bị thay thế bởi mặt của cô.

Cánh tay xiết chặt lại, đem cô ôm vào lòng, Đường Mặc Trầm dứt khoát xoay người, dùng thân thể của chính mình bao bọc lấy người trong lòng, trước khi quả bom rơi xuống đất.

một tiếng nổ ầm vang lên, trước khi lỗ tai của cô rơi vào trạng thái bị ù đi, cô ngẩng mặt lên, chỉ thấy bờ môi của anh đang động đậy, Bùi Vân Khinh nhận ra những từ ngữ mấp máy kia, anh đang nói - -

Theo anh về nhà!

Trong đầu, đột nhiên vang lên câu trả lời khi hắn đang nhậm chức tổng thống với phóng viên: “Sau này khi không còn làm tổng thống nữa, ngài sẽ làm gì?"

"Tám tuổi học trường Quân Đội cho thiếu niên, hai mươi lăm tuổi vinh hạnh được nhậm chức thượng tướng, ba mươi mốt tuổi được chọn làm tổng thống, hai nhiệm kì liên tiếp là tám năm, nửa cuộc đời đầu tiên của tôi đều phục vụ cho quốc gia. Tôi tự nhận không làm đất nước và người dân thất vọng. Nhưng lại cô phụ mỗi một cô gái. Tôi vẫn luôn cho rằng cô ấy đã chết, mãi đến mấy ngày trước đây, tôi mới biết được cô ấy còn sống. Tôi phải đi tìm cô ấy trở về, xin lỗi cô ấy, cầu xin sự tha thứ của cô ấy, dùng toàn bộ nửa đời sau của tôi, bồi thường cho cô ấy, cưng chiều cô ấy, làm cho cô ấy hạnh phúc!"

Máu từ trên cổ của anh đang chảy ra ồ ạt, chảy xuống trên mặt của cô, nóng bỏng.

cô giơ tay lên, đem hết toàn lực giúp người đàn ông đè lại miệng vết thương.

"Tôi sẽ khâu vết thương lại cho anh ngay..."

Đường Mặc Trầm giơ ngón tay lên, gỡ khẩu trang trên mặt cô xuống, Bùi Vân Khinh muốn ngăn cản thìđã quá muộn.

cô theo bản năng muốn quay mặt đi chỗ khác, tay Đường Mặc Trầm đã đưa đến mơn trớn khuôn mặt đầy vết sẹo của cô.

"Thực xin lỗi!"

trên bầu trời hiện lên ánh lửa, lại một viên đạn lạc bay về hướng họ, trong giờ phút sinh tử đó, Bùi Vân Khinh mạnh mẽ xoay người, nằm đè lên người vị tổng thống, dùng thân thể của chính mình bảo vệ anh.

Mong một số review Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ Yêu Tận Trời mà chúng tôi sẽ giúp bạn có thêm thông tin trước khi đọc truyện. Chúc bạn có những giây phút đọc truyện vui vẻ cùng reviewtruyen !